Khi đàn bà quên rằng mình là phái yếu

Trong nhiệt độ cao gần 36 độ, Jin Xuen (37 tuổi, ở TP.HCM) vẫn kiên nhẫn ngồi đợi khách uống nước. Sau khi nhận được thông báo ngày đầu tiên, chị hồ hởi hy vọng hôm nay cơm của con mình được ăn nhiều thịt hơn. 10 phút, 15 phút, 20 phút … Sau đó, chủ quán đặt trà sữa vẫn không thấy số điện thoại. Cô liên tục gọi điện thì nghe thấy một giọng nữ, giọng hơi băn khoăn: “Nắng lắm, anh đưa cô ấy về phòng 501 nhé”. Khi cô Xu Yan leo lên 5 tầng này, cô đã thở ra hơi nóng nhanh chóng và giao hàng cho khách.

Tại một thời điểm khác, cũng vì sợ nắng, một cô gái 22 tuổi đã gọi cơm tấm và không chịu chạy lên vỉa hè để tìm. Cô gọi cô Xu Yan xuống tầng hầm từ sảnh chung cư ở tầng một và mang cơm ra sảnh. “Dù biết đặc thù công việc là thế nào nhưng đôi khi tôi cũng chạnh lòng. Khi phải đợi ngoài nắng cả chục phút, họ sợ da sạm đen và không chịu nhận ra.” Cũng như nhiều đối tác tài xế của Gojek Tương tự, cô Xu Yan cho biết khi đi học trên đường phố Hồ Chí Minh, cô phải chăm sóc gia đình nhỏ để thể hiện sự chuyên nghiệp trong mọi hành trình. “Trong nắng mưa to, hạnh phúc của chị chỉ là” gõ cửa “để chị có thể đi lại nhiều lần và có thêm tiền nuôi con.

Lúc đó chị đi làm thuê rồi ly hôn. Bà chỉ nuôi con, vì lương không đủ trang trải cuộc sống, sáng nào bà cũng thay đổi, bước ra khỏi nhà là bà nghĩ đến các con và tự nhủ phải cố gắng, bao năm rồi tay anh đã gọi. Cô ấy bị thương và trầy xước, và bây giờ, đối với cô ấy, trang điểm, làm đẹp hay mặc một chiếc áo mới của phụ nữ bình thường đã trở thành điều xa xỉ đối với cô ấy. “Trong công việc này, tôi phải tập quên rằng mình là phụ nữ. “Nếu sợ mình tối tăm, yếu bóng vía thì nghề này không bằng. Cũng như đồng nghiệp nam, Kim Lin (32 tuổi) – tài xế đối tác Gojek ở Hà Nội – cũng quên Chị là phụ nữ, lần cuối cùng chị trang điểm, ăn mặc chỉnh tề, phấn son, tô son … Đó là vào ngày cưới cách đây hơn 4.000 ngày, bất kể nắng mưa, nắng mưa, chị vẫn phải đi làm ngoài trời để đón khách đặt xe. , Cô ngồi đợi trên vỉa hè, trong quán ăn, mắt vẫn không rời được điện thoại

Cô Jin Lin thích nghề tài xế vì tương đối rảnh rỗi và thu nhập ổn định. Ảnh: Thái Anh .—— Mỗi ngày Từ 6 giờ sáng đến 11 giờ tối, chị rong ruổi khắp các con phố lớn, ngõ hẻm của thủ đô, bận bịu không có thời gian đưa đón con học cấp 3. “Nhờ ông bà ngoại. “Giọng anh buồn. Kể từ tháng 3, khi Covid-19 trở nên phức tạp, cô ấy chuyển sang chạy xe ôm công nghệ. Dù vất vả nhưng cô ấy vẫn tận tâm với công việc vì đang tích cực làm việc. Đối với một freelancer, điều quan trọng là thu nhập ổn định, có thể kiếm 300.000-350.000 đồng mỗi ngày.

Theo chị, tài xế phải khỏe, nhiều khi phải về sớm, quen khách mới đủ đường dài. Đi lại, ngoài đường đi lại quá nhiều dễ dẫn đến mất mỹ quan, nếp nhăn khóe mắt ngày càng nhiều, da sạm đen, đau nhức là điều không thể tránh khỏi … “Nhưng tôi nhận ra rằng nhiều quý ông đã không coi chừng. Trước những hy sinh và thử thách của phụ nữ. Sau khi một số đồng nghiệp của tôi về nhà, cô Lin thở dài trong suốt sự kiện. Cô Lin rất biết ơn về sự kiện vào ngày 20 tháng 10. Cô xót xa cho giọng hát của cô Lin trong sự kiện. Ảnh: Thái Anh

Trong các cuộc trò chuyện với nhiều đối tác nữ phi công, trừ khi được hỏi về Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10 thì hầu hết đều cười. Nhiều năm trước đang đi trên phố, may mà khách khí muốn dùng vài chữ “xinh đẹp rạng ngời.” … “Tôi chỉ cần đeo khẩu trang để tránh nắng và bụi, đeo găng tay dài. Còn chị Trần Thị Liên (41 tuổi) cho biết, ăn mặc đẹp, dưỡng da hay chống nắng thế nào thì tôi không quan tâm. Ở Hà Nội. Suốt hai năm làm tài xế công nghệ, chị nhớ từng tuyến đường, đi đoạn nào cũng chú ý vị trí lỗ to, lỗ nhỏ, xương sống trâu … để tránh tai nạn cho khách.

Hongyan Tu ngày xưa Suốt 20 năm, chị Liên Én kiếm sống bằng nghề bán trái cây và đến Hà Nội ở tuổi 16. Nhờ có quầy hàng ở chợ Dongsha, vợ chồng chị có đủ tiền nuôi hai con. Năm 2018, khi nền tảng đặt hàng trực tuyến bùng nổ. , Quầy hàng của anh dần biến mất và thu nhập giảm sút, cô xoay sở tìm việc khác và được tài xế đối tác của Gojek “sang tay”. Cuộc sống của anh dần thay đổi. Cô không đi chợ đầu mối hái trái cây từ nửa đêm nữa, Thay vào đó, anh dậy lúc 6 giờ sáng, nấu xôi hoặc mì cho hai vợ chồng, sau đó mở điện thoại và chờ gọi món. – Trước khi chạy vào ban đêm, bà LiênChuẩn bị bữa tối trong căn phòng rộng 10 mét vuông trên đường Phạm Thận Duật, Hà Nội. Ảnh: Nha Trang.

Chúng tôi đã cung cấp thực phẩm và vận chuyển hành khách đến 10h00 sáng. Cô Liên trở về phòng, tranh thủ buổi trưa vội vàng. “Tôi tiếp tục nhận đơn, tôi tiếp tục chạy, quên nắng, mưa và mệt mỏi. Có hôm ứng dụng Gojek mang về đủ điểm, ngẫm lại mới nhận ra đã 10 giờ tối. Có khi tôi xếp hàng 30 phút mới mua được một cái.” Một bữa ăn khuya. Tiếp khách, nhìn thấy ai đó, tôi chợt nhắc mình chưa ăn tối ”, Liên kể. Đổi lại, bạn sẽ chủ động về thời gian. Cũng may hơn các đồng nghiệp, cô chưa từng bị “bỏ bom”, nhưng lại thấy buồn khi khách hàng cho sao.

Cô cho biết: “Sau khi giao bún Huế, khách hàng nói thay thịt bò bằng thịt heo nhưng cửa chật kín người. Nhà cung cấp quên mất tôi không mở hộp thực phẩm để kiểm tra nên bị khách phàn nàn. Họ quay ra.” Làm quá, không nghe giải thích thì cứ ngồi chờ nổ máy, ngày thường chị Liên tính toán lại số lượng đơn hàng nhận được, tổng thu nhập rồi xem video clip trên mạng rồi mới đi ngủ. Nhiếp ảnh: Nha Trang.- — Quay lại làn sóng “con” 20 năm trước, Liên nhiều lần ngỏ ý muốn đổi xe để khách ngồi thoải mái, nhưng nghe nói muốn biết xe của một phi công kỹ thuật. Nó bị mất trộm, ở Hà Nội đã nhiều năm nhưng từ nhà đến chợ chỉ có một đoạn đường, ngày Tết hàng xóm hỏi: “Hồ Hoàn Kiếm có đẹp không? “,” Ở thủ đô có nhiều đồ ăn ngon không? “… Cô ấy chỉ cười. Liên nói:” Khi tôi đi ngang qua Hồ Gầm, Hồ Tây, lăng Bác và vào các nhà hàng cao cấp để gọi món cho khách, tôi có thể đến thành phố này. Tôi nhận ra rằng Hà Nội đẹp và không có kẹt xe. “— Năm ngoái, chị đưa con gái 20 tuổi ra Hà Nội đào tạo chuyên gia làm đẹp, lúc đó mới nghe chị nói về mỹ phẩm, kem dưỡng, son môi … Muốn chị giúp em rèn luyện tay nghề, đêm khuya chị hỏi em thế nào. Chăm sóc da thế nào, bôi kem này nọ, bôi phấn thế nào, con gái chị một hồi quay ra nói trêu mẹ “Mẹ không biết gì hết. Tôi không bao giờ biết phải làm gì trong cả cuộc đời mình. “

Thị Quán, Nhật Lệ, Nha Trang

CATEGORIES