Khi đàn bà quên rằng mình là phái yếu

Trong nhiệt độ cao gần 36 độ, Jin Xuen (37 tuổi, ở TP.HCM) vẫn kiên nhẫn ngồi đợi khách uống nước. Sau khi nhận được thông báo ngày đầu tiên, chị hồ hởi hy vọng hôm nay cơm của con mình được ăn nhiều thịt hơn. 10 phút, 15 phút, 20 phút … Sau đó, chủ quán đặt trà sữa vẫn không thấy số điện thoại. Cô liên tục gọi điện thì nghe thấy một giọng nữ, giọng có chút băn khoăn: “Nắng lắm, anh đưa cô ấy về phòng 501 nhé”. Khi cô Xu Yan leo lên 5 tầng này, cô đã nhanh chóng tản nhiệt và giao hàng cho khách.

Tại một thời điểm khác, cũng vì sợ nắng, một cô gái 22 tuổi đã gọi cơm tấm và không chịu chạy. Hãy tìm nó trên vỉa hè. Từ đại sảnh của chung cư tầng một, cô kêu bà Từ Ngôn xuống hầm, bưng cơm lên đại sảnh. “Dù biết đặc thù nghề nghiệp là gì, nhưng đôi khi tôi cũng chạnh lòng. Khi phải phơi nắng cả chục phút, họ sợ da sạm đen, không chịu nhận ra”, chị Xu Yan ở TP. Cô phải vừa chăm sóc gia đình nhỏ vừa học trên những cung đường phượt của mình để thể hiện sự chuyên nghiệp trong mọi hành trình. “Nhảy” có nghĩa là để cô ấy có thể đi du lịch nhiều lần và có nhiều tiền hơn vào và ra khỏi đứa trẻ.

Lúc đó cô ấy là một công nhân, sau đó ly hôn và trở thành cha mẹ duy nhất của đứa trẻ vì lương không đủ trả cho cô ấy. Vào đời, chị chuyển sang chạy xe ôm công nghệ cao, sáng nào ra khỏi nhà là chị lại nghĩ đến con và tự nhủ phải cố gắng, bao nhiêu năm nay tay nó bị thương, trầy xước vì gọi, trang điểm. Làm đẹp hoặc mặc quần áo mới. Giờ đây, đối với những chiếc áo sơ mi nữ bình thường của cô, điều đơn giản này đã trở nên rất xa xỉ. Tập quên rằng mình là phụ nữ. Cô cho biết thêm: “Nếu sợ mình tối tăm, yếu bóng vía thì công việc này tôi cũng không bối rối. Giống như các đồng nghiệp phía Nam, Jin Lin (32 tuổi), đối tác của Goyek tại Hà Nội, cũng quên mất cô ấy. Đó là một người phụ nữ. Lần cuối cùng cô ấy trang điểm, tẩy rửa sạch sẽ, phấn son, son phấn … Đó là vào ngày cưới hơn 4000 ngày trước, dù nắng hay mưa, mưa gió cô ấy vẫn phải đi làm bên ngoài. Khách hàng đặt xe, cô ấy Ngồi đợi trên vỉa hè, trong quán ăn mà mắt vẫn không rời điện thoại

Bà Jin Lin thích nghề tài xế vì rảnh rỗi hơn, thu nhập ổn định. Ảnh: Thái Anh .—— Mỗi sáng từ sáng Từ 6 đến 11 giờ tối, chị rong ruổi khắp các con phố lớn, ngõ hẻm của thủ đô, bận rộn không có thời gian đưa đón các con học lớp 3. Giọng anh đầy xót xa Kể từ tháng 3, khi Covid-19 thay đổi Đến khi phức tạp thì chuyển sang chạy xe ôm công nghệ cao, dù vất vả nhưng chị vẫn rất dấn thân vào công việc vì làm nghề tự do, chị chủ động trong công việc và quan trọng là thu nhập ổn định có thể. Kiếm 300.000-350.000 đồng Hãy mạnh mẽ lên, đôi khi tuyệt vọng, vì phải đi sớm về muộn, làm quen đủ khách hàng, đi công tác xa… Ngoài ra, việc đi lại ngoài đường quá nhiều dễ dẫn đến mất mỹ quan, làm tăng nếp nhăn vùng mắt. ‘Nước da đen nhẻm, đau đớn là điều không thể tránh khỏi…” Nhưng tôi nhận thấy có rất nhiều quý ông không thấy được sự hy sinh, vất vả của người phụ nữ. Một số đồng nghiệp, khi họ Lin thở dài. Ngày 20/10, sự kiện tri ân đối tác của nữ phi công đã xót xa cho giọng ca của cô Lin. Ảnh: Thái Anh — -Trong cuộc trò chuyện với nhiều đối tác nữ phi công, hầu hết mọi người đều cười trừ khi được hỏi về ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10. Nhiều năm trước đang đi trên phố, may mắn được khách chào hỏi vài câu “xinh đẹp rạng ngời”.

“Tôi chỉ cần quần áo, đeo khẩu trang để tránh nắng và bụi, đeo găng tay dài. Tuy nhiên, tôi không quan tâm đến việc mình ăn mặc có đẹp không, có thấm da hay chống nắng như thế nào”, chị Trần Thị Liên (41 tuổi) cho biết. Suốt hai năm làm lái xe công nghệ ở Hà Nội, chị nhớ từng tuyến đường, đi chặng nào cũng phải chú ý vị trí lỗ to, lỗ nhỏ, gai trâu… để tránh tai nạn cho khách.

Tư Hongyan đây, chị Liên lên Hà Nội năm 16 tuổi, hai chục năm nay anh bán hoa quả kiếm sống. Nhờ có quầy hàng ở chợ Dongsha, vợ chồng chị có đủ tiền nuôi hai con. Năm 2018, khi nền tảng đặt hàng trực tuyến bùng nổ, gian hàng của anh dần vắng bóng và thu nhập giảm sút. Cô xoay sở tìm được một công việc khác và được tài xế đối tác của Gojek “sang tay”. Cuộc sống của anh dần thay đổi. Thay vì đến chợ đầu mối hái trái cây từ nửa đêm, chị dậy từ 6h sáng, nấu xôi hoặc mì cho hai vợ chồng rồi bật điện thoại chờ đặt hàng. -Trước khi chạy đêm bà Liên.Chuẩn bị bữa tối trong căn phòng rộng 10 mét vuông trên đường Phạm Thận Duật, Hà Nội. Ảnh: Nha Trang.

Chúng tôi đã phục vụ đồ ăn và phục vụ hành khách cho đến 10h, và cô Lian trở lại phòng chờ của mình trong thời gian buổi trưa bận rộn. “Tôi tiếp tục nhận đơn, tôi tiếp tục chạy, quên nắng, mưa và mệt mỏi. Có hôm ứng dụng Gojek đạt đủ điểm, ngẫm lại mới nhận ra đã 10 giờ tối. Có khi tôi xếp hàng 30 phút để mua một suất ăn. Bữa tối muộn. Tiếp khách, nhìn thấy ai đó, tôi chợt nhớ mình chưa bao giờ ăn tối ”, Liên kể. “Tuy nhiên, chị cho biết công việc không quá cực. Chỉ có chuyện trời mưa hay nắng gắt, về thì chủ động về thời gian. May mắn hơn là chưa bao giờ bị” bỏ bom “so với đồng nghiệp mà được khách hàng cho một sao Cảm thấy buồn.

Cô kể: “Sau khi bún Huế được giao, khách hàng nói: Thay thịt bò bằng thịt heo, nhưng trong số những người vào, người bán hàng quên, tôi không mở hộp để kiểm tra. Bị khách hàng phàn nàn. Họ quay đầu không nghe giải thích, tôi vẫn luôn chờ nổ máy. Chị Liên tính toán lại số lượng đơn hàng nhận được và tổng thu nhập trong một ngày làm việc, rồi xem video clip trên mạng trước khi đi ngủ. Nhiếp ảnh: Nha Trang.

Nhớ lại làn sóng “trẻ con” 20 năm trước, chị Liên nhiều lần nói muốn đổi xe để khách ngồi thoải mái nhưng lại nghe tin có phi công công nghệ cao lấy trộm xe. Muốn biết. Cô làm việc ở Hà Nội nhiều năm nhưng từ nhà đến chợ chỉ cách một quãng đường. Ở quê hương của Tân An, hàng xóm hỏi: “Jianhu có đẹp không?”, “Thủ đô có nhiều đồ ăn ngon phải không?” … Cô chỉ cười.

“Chạy xe ôm như Gojek có sướng không? Khi đi ngang qua Hồ Gươm, Hồ Tây, lăng Bác, vào các nhà hàng cao cấp là vào được thành phố. Liên nói:” “Gọi đồ ăn cho khách, tôi nhận thấy Hà Nội đẹp, không kẹt xe. “— Năm ngoái, chị đưa con gái 20 tuổi xuống Hà Nội đào tạo chuyên gia làm đẹp. Lần đầu tiên chị nói về mỹ phẩm, kem dưỡng, son môi … Chị muốn giúp em rèn luyện tay nghề, tối muộn chị hỏi em các bước chăm sóc da, cách sử dụng. Kem này, phấn phủ thế nào, dùng thế nào, con gái chị quay lại một hồi rồi cười nhạo mẹ “Mẹ không biết gì cả. Cả đời này tôi không biết phải làm gì “…—— Thị Quán, Nhật Lệ, Nha Trang

CATEGORIES