Phụ nữ khiếm thị cũng phải tôn trọng thị lực

Trong thời gian đi nghỉ Tết, Đỗ Thúy Hà và mẹ tất bật chuẩn bị bắc cầu trên phố Kim Hoa (Dongda). Bà Nguyễn Thị Thùy Anh, mẹ Hà, xin cảm ơn bà vì tất cả những gì bà đã làm như lau rửa, rửa rau, thái thịt, thái nan … miệng nói, khéo tay, dáng vẻ hoạt bát, đôi mắt trong veo dưới hàng mi đen Nếu không biết trước, khó có thể đoán được người phụ nữ 38 tuổi này bị mù.

Cô Dot Shaha nhanh nhẹn, hoạt bát, được bầu làm Chủ tịch Hội Người mù quận Dongda Hà Nội. Ảnh: Anh Nhật .

“Khi tôi làm chủ tiệm châm cứu, có thời gian cơ quan chức năng kiểm tra giấy phép, tôi dọn dẹp và hỏi giấy phép nào thì chỉ đúng giấy phép đó, Có người trong đoàn nghi ngờ tôi là người mù giả tạo ”, cô vui vẻ nói. Lần nào bắt xe ôm, bác tài nào cũng hỏi số nhà, haha ​​ngồi vô lăng dắt xe. “Em cảm thấy an toàn, khi ở gần anh sẽ nói cho em biết.” Mỗi lần quay đầu, nhà mẹ đẻ cô lại được cô nhớ như lòng bàn tay.

Lần khác, một nhóm thanh niên đến chơi, mang theo xấp tiền hỗn tạp rồi đặt tất cả lên bàn thách Hà đếm. Cô vuốt từng tờ tiền một, cẩn thận gấp lại thành “Tổng cộng 497.000”. Cả đám sững sờ. .

Mẹ của Hà nói rằng khi cô ấy được ba tuổi, mắt của con gái bà mờ dần. Họ chạy xung quanh và chữa bệnh, nhưng bất lực. Thời đó còn bao cấp khó khăn lắm. Vợ chồng tôi phải tính mãi mới mua được dầu cá có chứa vitamin A cho cháu Hà uống nhưng nhiều lần bệnh không khỏi mà con tôi còn bị bệnh gan. Năm 10 tuổi, anh không thể nhìn thấy. Bà cho biết: “Bác sĩ nói không có cách nào chữa trị được.” Bà Thùy Anh không buồn mà quyết định nghỉ việc cho con gái để đối mặt với cuộc sống mới. . Cô đưa các em đến trường Ruan Dingzhao (trẻ khiếm thị). Mỗi khi vào bếp nấu nướng, rửa bát, làm một số công việc, cô đều rèn luyện cho con.

“Thật may, Hà là một đứa trẻ rất năng động và thông minh. Tôi đã nói vài lần và cô ấy đã làm được. Tôi đã tự làm” “, mẹ của Hà nhận xét. – Cô Hà như một người hiểu biết Tôi dọn dẹp như một chiếc taxi. Tôi sử dụng tất cả các giác quan còn lại, quan sát bằng cả hai tay, tập trung lắng nghe và khứu giác. Người bình thường làm việc chăm chỉ. Tôi nhớ đã cố gắng từ 10 đến 100 lần … “, Hà nói .– – Năm 2011, Hà lấy chồng, lúc đầu bố mẹ chồng chưa ưng ý nhưng khi thấy con gái lanh lợi, lanh lợi nên đã thay đổi. Khi mang thai, cô mới bắt đầu tìm hiểu thông tin. Hà còn pha sữa cho con, Hà học cách đổ nước vào bình và lắng tai để đo mực nước. Khi ngón tay bị bỏng lành, cô đã biết pha sữa, thay tã … “Với một đứa trẻ, tôi không thể mắc sai lầm. Tôi rất tự hào. Vì mình đã làm được điều đó, cô tự tin nói:” Không bao giờ Quấn dây bẩn trên ga trải giường hoặc làm con tôi bị thương. “

Anh Đỗ Ngọc Anh (45 tuổi), chồng chị Hà, làm việc trong ngành viễn thông chia sẻ:” Tôi rất yêu mến tài năng, sự khéo léo, nhanh nhẹn và giàu sức sống của anh Nguyễn Văn Mười sống gần nhà. Giọng ca này cho biết: “Sở thích tế nhị hơn bình thường. Tôi đi làm về đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa. Cô ấy đã biết anh ấy và có nó. Chào anh. Dạy các em tiếng Anh và tiếng Nhật. Đôi khi tôi thấy anh ấy cầm bàn phím và Trẻ con hàng xóm dạy ngoại ngữ. ”- Vợ ông Muôn cho biết thêm, ông ở nhà đã lâu nhưng bà không biết Hà bị mù, vì ngày nào bà cũng thấy Hà làm mọi công việc như người bình thường. “Về đến nhà, trời đã tối nhưng cô ấy đang nấu trong bếp mà không bật lửa. Tôi chỉ nhớ.

Chị Hà được bố mẹ đẻ, chồng và con trai 7 tuổi đến chúc mừng. Khi trở thành gương mặt trẻ triển vọng do Đoàn Thanh Niên bầu chọn năm 2016. Ảnh: NVCC .

Quý cô 38 tuổi này không chỉ dọn dẹp mà còn khoe sự nghiệp năm 2000, cô Cô là người khiếm thị duy nhất tham gia Olympic miền Bắc nước Anh và đoạt giải 3. Bốn năm sau, cô đậu trường Đại học Mở Hà Nội, học đại học được một năm, Hà được bảo lưu điểm và biết mình đến từ bảy nước châu Á – Thái Bình Dương. (Vùng) Một trong 7 đại diện nhận học bổng tại Nhật Bản.Trong hai năm liên tiếp, cô sống và học tập một mình ở Phù Tang. Tự học Nhật Hà. Hoàn toàn bằng tiếng Anh) .

Là một người lạc quan, nhưng đôi khi cảm thấy chán nản vì sự bất tiện của mình. Bạn tôi chào mời rằng anh ta có bằng lái xe máy, bằng lái ô tô, tôi sẽ không thể sở hữu những thứ này. Con trai tôi lại phải chở mẹ ra đường. Khi có mẹ khiếm thị, anh phải học cách trưởng thành hơn. Đôi khi điều này làm tôi lo lắng. Du Qiuxia cho biết.

CATEGORIES