Cậu bé được thuê để kiếm tiền đi học

Sáng sớm, khi ánh mặt trời buông xuống trong căn phòng không cửa sổ ở P.Tân Quy, Q.7, Cao Quyên Anh, 18 tuổi, thức dậy. Em mới vào Sài Gòn, là tân sinh viên khoa điện trường Đại học Tôn Đức Thắng chưa quen với không khí này. Bật bếp ga mini, đun một nồi thịt xông khói, lấy một ít cơm nguội, anh ăn sáng trước khi đi học.

Với quyền anh, đó là một bữa sáng “phong phú”. Khi còn ở quê, em trai 3 tuổi bị bại não, mẹ phải sống nhờ hàng xóm vì nhà bị bão tốc mái. Mình học mà học xong thấy dễ kiếm việc làm hơn, học phí thấp hơn học kinh tế. Ảnh: Diep Phan.

Quyên Anh đến từ làng Học Kê, xã Badong, huyện Badong, huyện Quảng Nghĩa. Năm 2005, bố cô bị ung thư bàng quang. Không có việc làm ổn định, không có ruộng đất nên để kiếm tiền phụ giúp gia đình, người mẹ đã nhắm mắt làm thuê. Năm học boxing lớp 3, mẹ cô bị bắt và bị kết án hơn 5 năm tù. Anh không có tiền chữa bệnh, sống ở quê vợ nên khi cảm thấy không còn sống được nữa, bố anh đã đưa hai con về quê ngoại. -Ở Thanh Hóa, Quinn’s father live in his house. Ông đã 70 tuổi và thu nhập chính chỉ đến từ vài thánh thất, luống rau và con gà trong nhà. Những tháng mưa bão, cả nhà chỉ ăn sắn nấu với ít gạo. Người chú đặt bố ngồi trên xe lăn và đặt một tấm ván cao trước mặt khiến bố chúi đầu xuống khi ngủ. Một ngày nọ, Boxing vẫn đang độc thoại nói chuyện với bố, thì cậu em trai 5 tuổi bên cạnh lại bật cười. “Thấy bố gục đầu xuống bàn và buông thìa, tôi nghĩ ông nên đi ngủ. Khi ông tôi bước vào, tôi rơm rớm nước mắt và tôi chợt khóc. Tôi biết rằng ‘ông đã chết’, tôi nghĩ về quyền anh”. Vào cuối năm lớp sáu, thời hạn của mẹ được rút ngắn và bà đã được trả tự do cách đây hai năm, vì vậy bà đưa hai anh em trở lại Guangyi và sống trong ngôi nhà cũ, cộng với việc ông vay tiền hàng ngày để đầu tư và kiếm lãi. Người mẹ trẻ không biết chết vì cái gì trên con đường cũ, chưa đầy một năm sau bị bắt lần thứ 2. Mẹ không tức giận nhưng lần thứ hai khiến tôi bàng hoàng, bị bạn bè chê cười và bỏ học hai trận. Tuần, thậm chí còn nghĩ đến chuyện sinh con, may ra còn có em trai, Quinn nói lại.- Dù còn rất nhỏ nhưng cậu bé người Anh khi đó tin rằng cách duy nhất để không phải khổ như bố mẹ mình là chăm chỉ học hành. Mất mẹ, mẹ vắng nhà, hai anh em về với ông bà ngoại, để có tiền mua sách vở, quần áo đi học, bổ sung lương thực thực phẩm, phải tiến hành đấm bốc càng sớm càng tốt.

Cậu bé hàng ngày dậy từ 4 giờ sáng, cho lợn ăn và cắt cỏ Wagyu, hoàn thành công việc của mình, làm việc nhà rồi đi học, trong mùa lúa, tôi ra đồng giúp thu hoạch lúa và thu hoạch, sau khi làm xong việc nhà, cậu bé gầy này trở lại khu vực Ba Tơ trước đây trồng cây keo Nó dùng để làm giấy nên tôi làm việc quanh năm, khi có thời gian, tôi vào rừng hái vài cây gỗ sưa.

Khúc gỗ dài gần 3m, bị bong tróc nên rất trơn, nếu đóng hộp thì có thể nhấc lên được. Phía trên vai có thể đạp ra một đầu, chàng trai cúi người, dán keo vào vai, chỉnh lại cẩn thận rồi mang từ điểm tập kết ra xe. Ngày đầu tiên về nước, vai phải của võ sĩ đã bị đau tai. Sau một tuần làm việc mới sụt hơn 3 ký, do không chịu được sức, cô được hướng dẫn dùng giấy nhám chà tường để thợ sơn chải lại, trên lớp trên cùng của giàn giáo, cậu bé được quấn trong chiếc quần yếm ẩm. Vì phải dầm mình trong nước để lượm bụi nên mỗi ngày như thế này, cậu bé thường được trả 150.000, sau khi nghỉ hè, tôi nhận lương 5 triệu, sau đó về với ông bà, công việc bận rộn, ngày nào cũng vậy. Thời gian học buổi tối chỉ có hai tiếng, tranh thủ đi ngủ sớm lấy lại sức cho ngày mai.

Dù rất khó khăn nhưng ba năm liền em đều là đội tuyển học sinh giỏi môn Toán của trường. Mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp nhưng quyền anh không khỏi tự hào, anh cho biết: “Có lẽ chỉ cần học là có thể giúp tôi có thêm niềm tin vào cuộc sống. “Dù chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ học nhưng anh biết ước mơ đại học của mình quá xa vời. – Cô Phùng Thị Mỹ Lệ, giám đốc môn boxing chia sẻ:” Những ngày đầu đứng lớp, tôi thấy em rất bình tĩnh. Nói chuyện ít hơn với bạn bè của cô ấy. Trong lớp, cô ấy luôn cảm thấy mệt mỏi và bơ phờ. Tôi liên tục hỏi cô ấy để biết rằng cô ấy phải làm rất nhiều việc.Về thăm tôi ở nhà, tôi thấy ông bà không muốn tôi học nữa. Tôi nghĩ rằng cô ấy học rất tốt, vì vậy tôi thường xin học bổng cho cô ấy và đề nghị cô ấy thi vào đại học. “

– Boxing giỏi nhất môn toán. Tuy nhiên, do chăm chỉ nên không học được. Họ đã chỉnh sửa hoàn toàn bức ảnh trước kỳ thi đại học: các nhân vật cung cấp Kết thúc các kỳ thi quan trọng, nhiều bạn trong lớp được bố mẹ đưa đón nhưng từ lâu nhưng nhiều năm nay Quyên không cho ông nội đi họp mà thông báo với mẹ: Bố muốn bà đi họp và quen ông từ nhiều năm rồi. Mẹ Quyên Anh, 39 tuổi cho biết: “Tôi biết mình mơ ước trở thành con của một chiến sĩ công an, nhưng vì lý lịch nên con tôi không thể theo đuổi nghề này. Tôi biết cô ấy cũng muốn được đào tạo. Deqin không thể trang trải chi phí học tập, vì ngay cả sách giáo khoa, cô ấy cũng phải xin sách cũ. Mong ước lớn nhất của tôi và điều duy nhất tôi có thể làm với các con là cuộc sống hiện tại của tôi là nuôi con và hoàn thành đại học. Tháng đầu tiên đi học, mẹ cô phải vay tiền của một người bạn cũ. Hiện tại, mẹ tôi đang làm phụ nhà hàng và phụ việc tiệc cưới. Vào Sài Gòn, Quin Ann vừa tìm nhà trọ để giảm chi phí vừa tìm một quán ăn gần khách sạn để xin việc. .

Diệp Phan

CATEGORIES