Chủ quán bún bò tuyển 50 “người nước ngoài” vào học

Trong tiếng nhạc sôi động, ông Lin Jinxiong lặng lẽ nhìn Ruan Minsan dùng chân mở chai sâm panh. Đối với một người đàn ông sinh ra không có vũ khí, hôm nay là một ngày hạnh phúc. Anh ấy đã tốt nghiệp trường Công nghệ thông tin, Đại học An Giang.

Ông Hong đã rất ngạc nhiên khi nghe cha của Min San Choi gọi tên mình trên sân khấu. Gia đình đại diện nhà trai phát biểu trong đám cưới. Người đàn ông 65 tuổi mặc áo khoác đỏ không kìm được nước mắt, giọng nói biến mất trước 300 vị khách lạ mặt. “Tôi chỉ là bố già của chú rể. Tôi rất mong chờ đám cưới này vì tôi rất yêu Trí. Phía sau là vợ chồng anh Minh Trí đứng gần đó cố gắng trấn an anh Hùng đừng khóc.

Anh Hùng có mặt. Đám cưới con trai Minh Trí, quê nhà Mỹ Tây, Châu Phú Giang, Anju, ngày 25 tháng 10. Ảnh: Minh Trí.

Nguyễn Minh Trí chỉ là một trong hàng chục người con nuôi của ông Hùng- Chủ quán bún bò Hưng Nại Biên Hòa.

“Anh Trí là con một. Từ trước đến nay, tôi chỉ giúp đỡ những em bị cụt tay, chân nhưng khi biết cháu từ nhỏ đã không có tay từ khi sinh ra nhưng cố gắng học cho đúng, tôi đã hạ quyết tâm, thế là tốt rồi ”, ông Hồng kể. Câu chuyện này.

Đầu năm nay, một đêm, trong lúc lướt Facebook, thầy Hồng tình cờ xem được đoạn video về cuộc đời của sinh viên Minh Trí. “Xem xong, tôi đã khóc và nhớ cậu bé. . Không có cánh tay, nhưng ai có thể làm bất cứ điều gì bằng đôi chân. Câu hỏi tôi đã suy nghĩ khiến tôi tỉnh táo cho đến sáng: nó hoạt động như thế nào? Nhưng vẫn có những học sinh giỏi sau khi học xong hai bài trong một năm? “.

Sáng hôm sau, chủ tiệm quạt nhờ nhân viên đi tìm Minh Trí, đến tìm thì anh Hồng mới biết Trí 28 tuổi, đã ra trường 3 năm, có nhà cửa ổn định. Xuyên suốt lịch sử, anh biết Trí đã có người yêu 6 năm nhưng chưa dám làm đám cưới, phần vì không tiết kiệm, phần vì nhà gái chưa chấp thuận quyền sở hữu của một “nàng dâu”. Ông Hồng liền cam kết sau này sẽ chịu toàn bộ chi phí đám cưới của hai bên gia đình, báo hiếu và đóng học phí cho con, ông về Trung Quốc gặp gỡ hai bên gia đình để hợp tác làm ăn cho đôi trẻ. Tháng 10 vừa qua ông Hồng đã thao túng. Bàn tiệc 30 trai, 11 gái, trang sức cô dâu hơn 100 triệu …- Một tuần sau cưới mà sáng nào thức dậy cứ ngỡ mình đang “nằm mơ”. Nếu không có bố thì không biết đến bao giờ chúng tôi mới về chung một nhà ”- Minh Trí nói. Tôi biết anh Hồng từ lâu và không ai xa lạ, trước đây quán bún của anh ở Biên Hòa, trường Đại học Công nghệ. Bên cạnh khuôn viên trường, ông thường nhận nhiều sinh viên đến làm việc bán thời gian. Ông Ruan Danxiong, 40 tuổi, đến từ Tây Ninh. Con trai nuôi của ông Hong cách đây 19 năm là sinh viên kỹ thuật hóa học và đã nộp đơn xin việc. Còn quá sớm để biết về cha của Hong Sau khi mẹ mất, mẹ bỏ đi, 3 người ở nhà bà ngoại, anh Hồng nhận nuôi, lo tiền ăn học rồi đưa về nhà sinh sống, ngày nào nghỉ học anh cũng trả công. Lương. ”Thường, nếu tôi cần gì, anh ấy sẽ đưa cho tôi. Có lần tôi hỏi tôi muốn ăn gì. Tôi nói tôi chưa bao giờ ăn sầu riêng nên anh ấy sẽ mua hai trái rất lớn “, người đàn ông 40 tuổi nói. Tôi nghĩ về điều đó. – – Ông Huang Tai, một người hàng xóm và là khách quen, thường đến nhà hàng của ông Hong để ăn tối. Anh cho biết: “Khi trường Đại học Công nghệ còn hoạt động ở đây, sinh viên đi làm thêm. Thông thường không có khách trong các nhà hàng ở đó, nhưng có nhiều sinh viên cạnh tranh hơn để được phục vụ. Sau này chúng tôi được biết anh đã tạo điều kiện cho sinh viên tự tạo việc làm. “- Năm thứ hai, em trai anh Hồng, anh Ruan Tan Thanh cũng trở thành sinh viên năm nhất. Hai anh em sống trong nhà anh Hồng gần mười năm.” Cha tôi nhận nuôi rất nhiều người con, nên bây giờ phải hơn 50 người. . Thỉnh thoảng, anh chị em lại rủ nhau đi thăm anh. Anh ấy đã trở thành anh trai của tôi, một người thân trong hôn lễ và tang lễ của tôi. Anh Hồng nói: “Bà ngoại có mặt.” Nhiếp ảnh: Diệp Phan.

Tại Osaka, Nhật Bản, Trương Thế Lịch, 28 tuổi, quê Hà Tĩnh, mặc dù cô chỉ mới chính thức đi làm thuê cho nhiều người hơn. Chưa đầy sáu tháng, hàng tháng anh vẫn gửi về cho bố một ít tiền, anh đã giúp đỡ những người từng gặp hoàn cảnh như mình cách đây 4 năm, nhờ bố mà cậu sinh viên nghèo đã ra nước ngoài. Giấc mơ đọc sách đã thành hiện thực. -4 năm trước, dù đã tốt nghiệp Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Tâm lý Giáo dục TP.g Lịch vẫn nuôi ước mơ du học Nhật Bản, do cuộc sống gia đình khó khăn, bố mẹ làm nông đã nuôi em 4 năm đại học nên Lịch muốn kiếm tiền để sang Nhật. Tết 2016, chàng thanh niên quyết định không về quê mà ở lại làm việc với hy vọng được nhận lương cao hơn bình thường. Thời gian biểu dành dụm, khi đủ thời gian thì đăng ký học tiếng Nhật, sau đó sẽ vay thêm tiền để học.

Lúc đầu định xin vào làm ở trung tâm vui chơi giải trí, nhưng qua người quen giới thiệu, Lịch đã xuống Biên Hòa và làm ở nhà hàng của anh Hồng. Ban đầu, hai người gọi nhau là ông bà nội và đổi lương. Sau khi biết lý do nam thanh niên này không về Trung Quốc ăn Tết mà mơ đi du học, anh Hồng đồng ý nhận làm Lịch. Đi làm được khoảng một tháng thì nghỉ Tết.

“Ngày đầu tiên tôi mở lại cửa hàng, anh ấy đã yêu cầu tôi nói chuyện riêng. Hãy để tôi thực hiện bước đầu tiên”, đây là lịch đã thông báo. Dù đã nghe gia đình kể về việc ông Hong tử tế, bỏ hàng trăm triệu USD để sang Nhật du học nhưng khi người này nói rằng mình là “người lạ”, Leach không thể tin được. Chỉ hơn một tháng.

Với sự giúp đỡ của thầy Hồng, anh bắt đầu học tiếng Nhật vào tháng 4 năm 2016 và sang Nhật Bản học ngành khoa học máy tính tại Senmon vào tháng 10 cùng năm. Mọi chi tiêu của bố đã giúp Lich chi tiêu hơn 200 triệu đồng.

“Một sinh viên không về Trung Quốc ăn Tết mà ở lại làm việc, từng đồng tiền kiếm được đi du học, khi trả tiền bún cho bạn thì biết khi nào đủ tiền.” ”- Anh Hồng cười nói.

– Sau đó Lịch kêu anh Hồng đến. Đặt tên họ Lâm của bố. Anh Hồng đặt tên cho nó giống tên Lin. Thuật ngữ “trường học” thể hiện tình yêu và sự gắn bó lâu dài giữa hai người. Ảnh: ThếLich .

“Tôi không tìm ai để giúp mình, tôi chỉ giúp một người có số phận gặp nhau hoặc đến một cửa hàng mì. Tôi làm việc bán thời gian. Tôi không có gia đình, vì vậy nếu tôi có thể kiếm tiền, tôi sẽ làm. Tôi muốn làm gì thì làm. Một ngày, cửa hàng của tôi bán được 500 tô mì “, Hồng nói. Hơn ba năm trước, ông Hong nhận nuôi một thanh niên ở huyện An Huy vì thấy anh ta làm việc chăm chỉ. Nhưng ở trọ được một thời gian thì bị một nam thanh niên lấy xe máy của anh Hồng để cá độ bóng đá rồi thua bạc. tiền bạc. Sau đó, hễ bị lạc, người này lại tìm đến nhờ ông Hồng giúp nhưng đến lần thứ 9 thì ông Hồng từ chối. “Mỗi khi tự giúp mình suy nghĩ, có lẽ đây là lần cuối cùng. Nếu đây là lần cuối cùng tôi không giúp được mọi người thì tôi sẽ không có cơ hội quay lại. Nhưng đến lần thứ 9, tôi phải ngừng sử dụng tính năng này. Mọi người không thể nói là anh Hồng : “Tôi để số tiền này giúp đỡ những người khác có giá trị hơn. “Anh Hồng chưa bao giờ hối hận hay tiếc tiền vì đã giúp đỡ nhầm người nhưng anh đã làm. Nghĩ đến anh, anh nghĩ:” Nếu coi tiền mất tật mang, coi như tiền mất tật mang thì bất lực “. . Chúng tôi không còn có thể giúp đỡ người khác. Không còn khách, có thu nhập, tôi có thể lấy lại tiền nên tôi không hối tiếc “, người đàn ông nói.

Dippan

CATEGORIES