Đường đến trại trẻ mồ côi

Lên thành phố được vài ngày, nghe tin bão số 9 đổ bộ vào miền Trung và gây mưa lớn, cô con gái Nghệ An, sinh viên năm nhất Đại học Sư phạm Kỹ thuật vội vàng nhấc máy gọi cho mẹ. Thư giãn cơ mặt. Câu hỏi tiếp theo của Sương là có nuôi một chú chó tên Mai Mai – mẹ nó mất đã 5 năm rồi. Trước khi đến trường, chú chó được đưa cho người cô chăm sóc. Cô đã mua cây đàn này từ năm lớp 10. Ảnh: Người dân cung cấp

Trước khi mất bố mẹ, Trịnh Thu Sương có một gia đình hạnh phúc. Khi cô gái 9 tuổi, cha cô bị đột quỵ qua đời. Cú sốc quá lớn khiến mẹ Sương mất trí từ đó. Cuộc sống của chị dần phát triển, bữa cơm thường chỉ có cơm trắng và cà muối, thỉnh thoảng mẹ chị lại mang ve chai để đổi bữa. Đồ đạc trong nhà chỉ là chiếc giường dột nát. Phần chân giường gãy đã được thay thế bằng những viên gạch xếp chồng lên nhau.

Nhưng số phận không ngừng thử thách cô gái nhỏ này. Năm lớp 8, Sương lại phải chịu đựng nỗi đau mất mẹ sau một vụ tai nạn ô tô. Hình ảnh cô bé 14 tuổi nằm ngủ đã trở thành cơn ác mộng hàng ngày ở tuổi 14. Đi học về, Sương không dám nhìn lên bàn thờ vì không kìm được xúc động. Thương cháu ngoại bơ vơ, bà ngoại 80 tuổi đã đến đón cháu về. Được một thời gian, bà cụ già yếu nên được người thân chăm sóc. Kể từ đó, chỉ còn lại sương trong ngôi nhà gạch “chỉ bằng nắm tay”. Để vơi đi nỗi cô đơn, cô nuôi chó mèo. Cô đặt tên cho chú chó đầu lòng là Mai Ái và nhờ cô bé tỏ tình với chị gái, đi đâu cũng có thể dắt về như một người bạn thân. — Riêng Sương nằm trên đầu giường và vẫn cầm theo một con dao và một thanh gỗ để phòng thân. “Nhiều đêm mưa, nghe tiếng bước chân xào xạc ngoài vườn, tôi vùng dậy, thu mình vào góc tường, nắm chặt cây gậy, bước thật chặt, khi bước chân dừng lại. “Tôi sáng. Có điện, bạn không phải lo lắng về việc hát khi chơi guitar”, Trịnh Thu Sương nói. Số tiền kiếm được không đủ trang trải cho việc học và cuộc sống hàng ngày nên chủ nhân của Mai Mai cùng 4 chú chó mèo và 5 chú chó thường xuyên chết đói. Nhà hết lương thực, phải nhịn đói cả ngày, đến nhà một người bạn thì cô đã kiệt sức. Cơm nhà Sương chưa từng thấy thịt, cá, chỉ có trứng, đậu, rau … những thứ rẻ nhất chợ. Chế độ dinh dưỡng không đủ nên nhiều năm vẫn nặng 41 kg. Dù nghèo khó nhưng cô gái không bao giờ ngửa tay xin tiền ai. Nó giúp rất nhiều. Chị Lương cho biết: “Frost hiểu rằng mình làm được việc tốt thì tự mình làm, không bao giờ nhờ vả.” Chị không ghi chép, nhưng chị vẫn nhớ ai đã giúp mình. Cô gái nhỏ thề: “Đi về phải nhớ giúp đỡ những người khó khăn như mình”

Ngoài việc đi học, chăm sóc chó mèo là cách Sương quên đi và tìm thấy niềm hạnh phúc trong đó. Nỗi buồn của anh. Cô đơn thường trực. Đi học về, cái đói sôi sùng sục mà trong nhà không còn cơm, vừa đi vừa khóc, Sương vừa đi vừa khóc. Vừa tới cửa Sương đã thấy Mai Mai ló qua cái lỗ to trên cửa đung đưa vẫy đuôi mừng rỡ, Sương lại cười. Nhiều khi thiếu tiền, chị chỉ mong có 10.000 đồng để mua cá cho chó mèo. Bạn bè của cô muốn uống một cốc trà sữa, và cô đã chuyển tiền cho những người bạn tốt ở nhà. Nhưng cô vẫn quyết tâm học hỏi. Cô Hà Thị Thanh Thanh, giáo viên tiểu học lớp 3 Trường THPT Sương, năm nào cũng viết trong học bạ: “Có ý chí học tập.” Cô Sương đạt giải Xuất sắc giáo dục công dân huyện Đô Lương từ lớp 7 đến lớp 10. Cô Thanh cho biết: “Học bổng được cấp cho những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn và nhà trường ưu tiên cho cô gái này.” “Cô ấy sống một mình nhiều năm nay, mong muốn cải thiện cuộc sống rất mạnh mẽ. Người ta nói. Anh ta vô giá trị. Cô không đi học thêm mà tự học kiến ​​thức ở nhà và không hiểu bài. Và nhờ bạn bè dạy cho anh ấy: “Tôi biết rằng chỉ có trường học mới có thể thoát khỏi nghèo đói và cuộc sống đau khổ”Anh Su.

Tòa nhà Thu Sương, xã Minh Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An. Ảnh: do nhân vật cung cấp.

Sau khi nhận kết quả xét tuyển của Trường ĐH Sư phạm Công nghệ TP.HCM, trong túi không có tiền. Để có tiền nhập học, cô đã tính đến chuyện bán chó bằng mọi cách. Nơi đây từng có một bầy chó mèo, nhưng do cuộc sống khó khăn, chúng lần lượt chết đi, chỉ còn lại mỗi mình Mai Mai. Một người bạn cao hứng nói: “Thôi bán đi làm Mai Mai gầy quá.” Tuy nhiên, chỉ thấy thanh sắt túm lấy con chó mà họ mang đến, cô hôn một người bạn đã an ủi cô một lần trong đêm. Từ chối người mua, bà dẫn Mai Mai vào nhà nấu bún riêu quen thuộc. “Dù thế nào, ta cũng sẽ không bán cho ngươi, nếu không ta vĩnh viễn sẽ hối hận.” Sương chó vỗ vỗ. . Biết rõ lai lịch, họ hàng, hàng chục người tụ họp nên Sương có hàng trăm người đi. Tại chợ, một bà bán rau vừa động viên vừa nói: “Con học hành chăm ngoan” và bóp lấy tờ 20.000 đồng.

“Nhiều người yêu tôi hơn cả sự chăm chỉ”, cô gái tự nhủ. .

Tại TP.HCM, ngoài việc học, cuối tuần Sương còn đi làm thêm ở trung tâm ngoại ngữ, lương cũng đủ trang trải cho học viên suốt đời. Sau khi biết hoàn cảnh, cô giáo đã xin miễn học phí, nếu không cô gái dự định sẽ vay tiền ngân hàng trong 4 năm đại học tới. Ước mơ của Sương sau khi ra trường là trở thành một họa sĩ hoạt hình nên cô rất chăm chỉ học tiếng Anh để sớm thực hiện được ước mơ của mình. , Sương lấy cây đàn ra dạo vài bản nhạc quen thuộc. Cô nghe thấy bài hát vang vọng trên đài bên cạnh và ngâm nga: “Dù hôm nay khó khăn nhưng ngày mai sẽ tốt hơn.” Trong bầu trời đầy mây vào một ngày mưa, một góc phòng được chiếu sáng.

CATEGORIES