Ba công ty khởi nghiệp của “ Gã khổng lồ lò gạch ”

“Nuôi gà là lần khởi nghiệp thứ ba của chồng tôi. Mười lăm năm trước, anh ấy sở hữu một lò gạch tự chế và một người nuôi lợn. Trần Văn Mạnh, 50 tuổi, kể câu chuyện về thời kỳ khó khăn của mình.“ Con gà của anh ấy. – Father mất sớm và mẹ bị bệnh nên gia đình giục chàng trai 20 tuổi lấy vợ. Sau khi kết hôn, vợ chồng anh ước mơ làm giàu bằng nghề mở lò gạch. Họ cũng nhanh chóng gặt hái được thành công. Từ năm 1990 đến năm 2005, thu nhập hàng năm từ sản xuất gạch của nó cao tới 50-100 triệu. Con trai tôi làm nông nên “cẩn thận” chuyển toàn bộ tiền lãi ra vàng rồi gửi ngân hàng.

Lợi nhuận cao nhưng xưởng gạch ngói của tôi cũng rủi ro lắm. Muội đốt lò mấy lần, phá hoa màu của nông dân, phải đem tiền vào chùa. Hai năm sau, tất cả các lò gạch được lệnh ngừng hoạt động. Anh phá lò, chuyển sang nghề cám, chăn nuôi lợn. Nhưng dịch lợn tai xanh đang hoành hành, tiếng kẻ bán người mua, nợ nần chồng chất. Cảm thấy bấp bênh, anh từ bỏ chăn nuôi lợn và rút dần để tìm công việc khác.

– Trang trại gà của gia đình ông Chen Wenman ở Yanduanxi, Long Xu. Hiện tại, anh nuôi 30.000 con gà cả hai trang trại để đẻ trứng, thu nhập bình quân mỗi ngày khoảng 12-15 triệu đồng. Ảnh: Phạm Nga .

Những ngày buôn cám, gặp nhiều nông dân nên anh biết nuôi gà đẻ trứng. “Vốn khởi nghiệp và chi phí thức ăn cho mỗi con gà trung bình mỗi năm khoảng 150.000 đồng, nếu tốt, một con gà đẻ được khoảng 320 quả trứng, bán 1.000 đồng / quả thì lãi 170.000 đồng, mỗi năm sẽ có lãi. 3.000 con lãi hơn 500 triệu ”, anh tính toán và giải thích lý do chuyển đổi. Tham quan, học hỏi cách thiết kế chuồng trại, lắp đặt hệ thống thoát nước khoa học, anh đang tính xây nhà, năm đầu anh nuôi 3.000 con gà đẻ trứng đã làm ăn phát đạt, năm thứ hai anh đổ đàn. Tăng nó lên 15.000 và phát triển một thói quen. Tôi vẫn còn sống và tâm trạng tồi tệ, tôi bỏ ăn vì bệnh Niu-cát-xơn (bệnh phân gà) và chuyển sang màu trắng xanh. Ông chủ biết năm đó gặp rắc rối lớn.

Hôm sau hai vợ chồng bắt đầu cuộc chiến “cướp gà”, ngày nào anh cũng thức đến hai giờ, rồi tiêm thuốc, chích cho gà nhưng thế này vẫn chưa hết, vợ chồng anh nông dân nằm nghe. Khi gà ốm thở hổn hển, họ cảm thấy lo lắng vì tiếc nuối. Đến sáng, cả hai đi nhặt gà chết riêng. Thời kỳ đỉnh cao năm đó lên tới 300.

Đại dịch năm đó đã giết chết hơn 5.000 con trong tổng số 15.000 con gà trong trang trại của ông. Những con sống sót không còn có thể đẻ trứng. Anh chị tiếp tục thế chấp Sổ đỏ và vay ngân hàng gần 1 tỷ đồng để giảm trọng lượng đàn gà mới. “Đây là lần đầu tiên gia đình tôi phải đến ngân hàng vay vốn, mất tiền thì không ai tiếc, nhưng ông động viên làm gì thì làm, mất học phí. Nhớ Vịnh. ​​Chết vì bệnh cũ. Người nông dân không muốn mất”. Con đường thứ 3. Anh tìm hiểu các công ty con giống mới và họ thuê bộ phận khác chăm sóc, để giảm chi phí và tăng lợi nhuận, bộ phận này đã tránh sử dụng vắc xin gây bệnh cho gà, từ đó anh đã mua. Gà thường được sử dụng hàng ngày và đã được tự miễn dịch, làm nhiều việc không cần sách vở, ngồi tiếp khách, đàn ông vẫn đọc được tên hơn 10 loại vắc xin, tức là lịch tiêm phòng hàng năm cho gà. “Bây giờ, viện chúng tôi Tất cả những gì cần thiết là hỗ trợ kỹ thuật cho bất kỳ bệnh lạ hoặc phức tạp nào “, ông Mạnh nói. – Ông Hà Văn Bắc, Giám đốc một công ty thú y, cho biết:” Con người là một người chăm chỉ. Và ham học hỏi. Chuyện gì đã xảy ra với con gà? Anh ngay lập tức tìm kiếm lời khuyên và sự thấu hiểu. Trong gần một năm, anh ta không cần hỏi ý kiến ​​của chúng tôi. “Một trang trại ở khu dân cư Long Xuyên Ngũ Uyên có hơn 15.000 con gà. Mỗi năm, hai trang trại với 30.000 con gà cung cấp khoảng 5-6 triệu quả trứng thương phẩm. Ảnh: Phạm Nga. Một năm đàn gà tăng trưởng đều đặn Nhưng một vấn đề khác lại nảy sinh, trứng không có ai mua, ông Mạnh lên xe chạy khắp các thị xã Hải Dương, Hưng Yên, Hải Phòng, nhân viên đổ hết ra chợ bán 1.000 đồng / quả. Với giá 900 bảng Anh, nhiều đại lý không làm ăn, vay được 3-4 tháng là có tiền, sau đó, anh mua xe tải 2,5 tấn, chở trứng về đại lý rồi nhập âm từ công ty mang về trang trại bán kiếm lời. Ngày càng nhiều gà bỏ, trang trại giảm đàn, cầu vượt cung nên giá trứng vượt 2000 đồng / quả, Mạnh thắng.Lãi từ trứng mỗi ngày đạt 15 triệu đồng. – Năm 2017, vợ chồng anh bàn bạc đầu tư 6 tỷ đồng mua hơn một ha đất để mở rộng trang trại. Lần này, bà Bei phản đối. “Giận quá mệt mỏi rồi, làm gì có chuyện đó”, cô tức giận nói với chồng. . Anh chỉ cho vợ chỗ nào xây chuồng gà, chỗ nào đào ao thả cá, chỗ nào trồng cây ăn quả. Người chồng ngậm tăm, nghĩ quẩn hỏi vợ tích góp vốn liếng, mua gà, mua bao nhiêu thức ăn, khi nào hoàn trả. Bà Bảy nói: “Tôi cũng làm như vậy thì anh ta mới lường được”, bà tin “nông dân” và đầu hàng. Hai trang trại hiện có 30.000 con gà và giá bán dưới ao là $ 900. Chống lại cơn bão giá. Vào tháng 10 năm ngoái, anh trở thành một trong 63 người được nhận Bằng khen Nông dân Việt Nam xuất sắc năm 2020. – Vợ chồng ông Mang hiện thuê 6 công nhân làm việc cho hai trang trại. Ông giao lại cho con trai cả ở một trang trại ở Long Xuyên (Duẩn Khê). Đôi khi vợ chồng ông kiểm tra hoạt động trang trại của con trai thông qua hệ thống camera được cài đặt trên điện thoại di động. Ảnh: Phạm Ngà .

Có trong tay hàng tỷ đô la, nhưng chàng nông dân đã quen với áo phông sẫm màu, quần chống bụi. Trong một lần háo hức làm việc đồng áng, anh ta mặc quần cạp cao vào cửa hàng mũ bảo hiểm và yêu cầu chủ bán ba cái đầu. Người đàn ông nhìn khách từ đầu đến chân và nói: “Gia đình tôi kiếm được 15 triệu đô la Mỹ một tháng. Tôi chỉ đội nón bình thường. Nông dân không cần đồ tốt, chỉ cần mua những thứ có thể tiết kiệm được tiền”, Mạnh nghĩ. “Tương đương với công việc đồng áng mỗi ngày”, nhưng anh chỉ cười và chuyển sang hàng khác.

Cách đây hơn chục năm, ngôi nhà hai tầng này được xây dựng từ năm 1991, chỉ cách trang trại hơn 3 cây số, gia đình M. Mạnh ít khi về vì tâm huyết với gà vẫn chưa “có dấu hiệu nguội”. . “Đối với ngân hàng, số tiền kiếm được trong ngày được dùng để làm tiền nhà máy gạch ngói. Vợ chồng tôi cũng ế lắm. Có khi đủ tiền mua nhà, mua xe. Nhưng vẫn phải làm việc, cố gắng lên”. một chút.

CATEGORIES