Người nước ngoài bán đất để nuôi hàng trăm người già vô gia cư

4 giờ chiều, khi nắng chiều đã dịu, trong khoảng sân rộng trước nhà chị Hồng ở ấp Rạch Vịnh nhỏ, xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, hơn 40 cụ già cùng nhau xuất hiện. Ai cũng có một chiếc ghế dài, ông già bà bà kể chuyện cho nhau nghe, không đầu không đuôi. Các em không còn cha mẹ, có em bị đột quỵ, mất tập trung, đầu óc không ổn định … được chị Hồng đưa đi nuôi dưỡng nhiều nơi. -Đến giờ uống sữa và ăn bánh. “Những người lớn tuổi đã quen nội quy rồi. Giờ thì ngồi vào ghế chờ. Không ai bảo ai”, bà Nguyễn Thị Hồng nói.

Bà Nguyễn Thị Bé, 70 tuổi, quê ở Cần Thơ, là người thông minh nhất trong số 76 người trong nhà. Bà Bê chỉ có một cháu trai duy nhất lấy chồng ở Nha Trang. Cách đây 3 năm, bà bị gãy chân và cháu gái không có khả năng chăm sóc nên bà đành gửi về quê. Bà Hồng không giữ liên lạc với cháu trai khoảng một năm nay. Ảnh: Diệp Phan .

15 năm qua, nơi ở của bà được người dân địa phương gọi là “dinh cô Hồng”, đây là viện dưỡng lão cho hàng trăm cụ già vô gia cư về hưu. Cuối cùng. Hiện tại, gia đình đang phục vụ 76 người (trong đó có 32 người là nạn nhân đột quỵ) tại một nơi. Mỗi cụ già đến ngôi nhà này đều có câu chuyện riêng, nhưng có một điểm chung là không còn cha mẹ để nương tựa.

“Ba ngày Tết, sáng ra mở cửa, tôi thấy một bà cụ. Bà vừa bò ra đường vừa hỏi chuyện. Bà không nhớ thông tin cá nhân gì, chỉ nói” và “Cô Hồng chung sống”, người phụ nữ 54 tuổi nói.

15 tuổi, lo lắng về tiền bạc “” Vì vậy, cư dân của ngôi làng nhỏ Vịnh Lahe gần như hoàn toàn quên mất cô Hồng. Vợ chồng chị đang đổi xăng, dầu cho những chiếc cáng trên sông. Bà cho biết, dù còn làm ăn với chồng nhưng bà cũng gặp nhiều tình huống, nhưng điều trăn trở nhất là những cụ già gầy còm, đung đưa đi nhặt ve chai, bán vé số khi lẽ ra phải yên nghỉ ngày cuối đời. Được các thế hệ mai sau quan tâm và chăm sóc. Cô đã vô tình nói với chồng nhiều lần: “Tôi mong con tôi lớn lên sẽ có nhà cửa khang trang, nhất định tôi sẽ đem chúng về nuôi.” Chồng cô, anh Chen Zhengshun, ngay lập tức phản đối. “Nếu thích người ta sẽ gửi tiền vào mái ấm, ở đó sẽ có người chăm sóc, nhưng người già bệnh tật thì làm sao mà giải quyết được”

Năm 2004, vợ chồng chị xây nhà. Với số tiền tích cóp được trong nhiều năm, bà bảo chồng xây một ngôi nhà lớn nhất “có thể” để dành chỗ cho những người già vô gia cư. Nhưng, tất nhiên, cô không nói ý tưởng này với chồng mình.

Một năm sau, cô Hồng lên Biên Anh thăm hai con đang học. Lần này cô nhìn thấy một bà lão ngồi bên sông khóc. Khi được hỏi lại, bà cụ nói rằng bà không còn chồng con, người thân. Tôi từng là người quét dọn khi còn trẻ, nhưng bây giờ tôi đã ngoài 70 tuổi, sức khỏe rất kém, không ai thuê, không nhà ở, không biết những ngày cuối đời tôi sẽ đi về đâu nên tôi đã khóc. Sau khi nghe câu chuyện, chị Hồng nói: “Nếu không có nơi nào để đi, tôi sẽ trở về nhà và dành phần đời còn lại của mình. Nhưng ở nhà tôi phải ăn chay trường, có được không?”. Bà lão đáp: “Chỉ cần có chỗ nằm che mưa che nắng, còn gì ăn nấy”

Rồi chị Hồng phóng xe về nhà. Dọc đường, chị thầm cầu mong chồng đừng phản đối quá gay gắt, đừng làm tổn thương bà cụ. Nhưng khi về đến nhà, anh Thuấn đã đồng ý. Thở ra làm chồng ngạc nhiên, cô hỏi: Tại sao anh không phản đối? Anh Thuận trả lời: “Tôi định phản đối, vì sợ anh đau mà không nói được.” Vì vậy, bà cụ đã sống chung với vợ chồng chị Hồng. Trong bốn năm tiếp theo, ngôi nhà đã đón thêm ba người già khác. Hằng ngày, vợ chồng bà chèo thuyền trên sông Sài Gòn để làm ăn, tối về lại che phòng ngủ cho ông cụ.

Chị Nguyễn Thị Bảy (ngồi xe lăn), 40 tuổi, người bệnh tâm thần, ngụ huyện Nhơn Trạch, ai cho ăn gì cũng lang thang suốt đời. Seven có một người cha, nhưng anh ấy cũng phải chăm sóc mẹ già. Ba năm trước, cô Hồng nhận nuôi nó. Mỗi lần lên cơn, cô đều bỏ chạy. Trong đợt bùng phát dịch Covid-19 năm nay, chị Hồng đã cố định hàng rào chắc chắn và đưa con về nhà tự chăm sóc vì lo con dễ bị lây nhiễm bệnh đường phố. Ảnh: Diệp Phan .

Cách đây 10 năm, chị Hồng được biết ở Sài Gòn có một cụ già neo đơn sống trong một căn nhà trọ và đi xe đạp. Sau thảm họa, ông cụ nằm một chỗ. Chủ khách sạn không biết làm cách nào để đến đó nên nhờ chị Hồng giúp đỡ. Nhà không còn phòng, người già lại mắc bệnh động kinh nên việc điều dưỡng rất bất tiện, bà Hồng bàn với chồng xây thêm một căn nhà trên mặt thoáng bên cạnh, căn nhà chia đôi. Một bên cung cấp chỗ ngủ cho bốn người già, một bên để trống “Mỗi khi chăm sóc các cụ, chúng tôi sẽ nghỉ ngơi”. ông Thuận nghe theo tiếng vợ, ngày mùng 4 xây dựng Yefang ba la mật, chị Hồng gửi mail cho chủ nhà để đưa cụ già về nhà.

“Lúc này tôi mới biết mục đích cô ấy định đóng cửa một nửa căn nhà là vì ông già”. Cũng trong năm này, chị Hồng quyết định ở nhà nội trợ. “Chăm mẹ ốm, lo già, không còn làm ăn với chồng” Không chỉ chị Hồng “kéo” anh chị em cùng chồng mà các em nhỏ, hàng xóm cũng đến phụ giúp bà chăm sóc người già. Anh Nguyễn Văn Lợi, 42 tuổi, cách nhà khoảng 100m cứ 2 giờ sáng cứ đến nhà chị Hồng giúp nấu ăn. “Tôi thấy người già, càng chăm sóc càng không lành mạnh. Tôi phụ giúp nấu ăn, nấu sữa, vì sáng dậy sớm đi làm lại như Lợi mười mấy năm trước.” Cho biết: “Anh Thuận cũng đã nghỉ hưu được ba năm rồi. Bán cho vợ để làm công cụ chăm sóc vợ. Ngày nào anh cũng tắm cho ông cụ thay chị, vì chị Hồng không bắt được. Anh Thuận cho biết: “Chăm sóc người già là mong muốn lớn nhất của vợ tôi. Tôi muốn cùng vợ hiện thực hóa ước nguyện lớn nhất của mình”. Nhiếp ảnh: Diệp Phan .—— Để nuôi các cụ, ban đầu cô là vợ. Hồng dùng tiền tiêu xài cá nhân nhưng tiền dành dụm của gia đình đã dùng hết, 5 sào ruộng của vợ chồng chị bán dần, gói ghém mua nhà, 5 năm trở lại đây, căn nhà của chị ngày càng lụp xụp. chào mừng. Vì vậy, gạo hay tã giấy cho người già bại liệt là hai thứ quan trọng nhất, cũng có nhiều mạnh thường quân ủng hộ. ——Chỉ có cô Hồng, ai cũng tròn trịa và chỉ mặc cái áo lót màu nâu. Kể từ ngày nhận chăm sóc những người già vô gia cư, vợ chồng chị không có chuyến đi chơi, ăn uống nào. “Trước đây, chúng tôi thỉnh thoảng mua sầu riêng để làm bữa ăn. Bà ấy bảo bây giờ ăn được rồi” – – Ông Võ Thanh Hoàng, Phó Chủ tịch thị trấn Phú Hậu, chia sẻ: “Cô Hồng không chỉ giúp được vùng. Bà là người già neo đơn, biết giúp đỡ người già neo đơn, ở nơi nào khác, cứ mỗi dịp lễ hội mùa xuân, bà lại vận động các mạnh thường quân tặng quà, quyên góp thêm tiền cho bà con vùng sâu vùng xa.

CATEGORIES