Phụ nữ chưa học hết lớp 3 đã trở thành “đại gia thực thụ”

Bà Tuyi, 62 tuổi, gật đầu chào nhân viên bảo vệ và bước đến phòng của người bảo vệ. Sở hữu doanh nghiệp có doanh thu hàng năm hơn 30 tỷ đồng, cô vẫn trung thành với trang phục áo nâu như nông dân. Đây là bức ảnh rất quen thuộc với nhân viên công ty và người dân thị trấn Vôi, huyện Lạng Giang.

“Nhà nghèo tôi vất vả từ nhỏ nên quen rồi, giờ không thay đổi được nữa” cô giải thích về thói quen đi chân đất.

Bà Thủy có 9 anh chị em, chưa học hết lớp 3 đã phải bỏ học. Năm 13 tuổi, cô đã làm vợ. Ba đứa trẻ ra đời trong ba năm liền. Một người sinh ra trên đường phố, một người sinh ra trong chuồng lợn, và một người sinh ra trên cánh đồng. Bà nhớ lại: “Hai người đầu ngã xuống có sự yểm trợ của bộ đội nên tiếp tục cắt rốn bằng liềm.” Hàng ngày, trong căn nhà rơm hai gian, mẹ tôi trói tay tôi hay con tôi. Chân nó giẫm lên cột nhà, đắp khoai kiếm ăn, còn mình thì mò cua mò trai. Ai đã thuê nó.

Khoảng năm 1980, một chuyện xảy ra gần nhà và một người phụ nữ tò mò đến. Thấy hai thanh niên gặp nạn, chị dìu về nhà giúp đỡ.

Lấy ra hai lon cơm bơ, cô cho thêm con gà duy nhất vào để chiêu đãi khách. Đến sáng, một trong hai thanh niên ném vào tay người cho tiền: “Chị mua gạo cho em ăn. Chị nghèo, đây là việc của chị”, chị này từ chối và lấy trộm ra đồng. Một số ít nón rách.

Trang phục thường thấy của các doanh nhân là nón lá, áo nâu, dép tổ ong hoặc chân đất. Bà được gọi là “đại gia chân đất” vì lối sống giản dị. Ảnh: Phạm Nga .– – 10 ngày sau, mẹ của hai bạn trẻ đến cảm ơn, tặng chăn màn, quần áo, nhu yếu phẩm và nhận nuôi chị Thủy, hai mẹ con chị Thủy được mời về nhà mẹ nuôi ở Lạng Sơn chơi. Đất nông nghiệp chiếm gần 76% diện tích tự nhiên, nông sản vùng Lạng Giang dồi dào, giá rẻ, cuối vụ, bà Xíu mua 1,5 cây vàng để đổi lấy ba thứ rau, củ khoai

Rau gần hết. Người mẹ dắt các con ra sông mò cua bắt hến, mua gạo, lợn đem về Lang Sơn buôn bán, lúc đó có chính sách cấm buôn bán gạo và thịt nên bà Tuyi-hiện có bốn. Con cái-Chia thành từng túi nhỏ, mỗi đứa một túi, chị Thủy cho biết năm 1990, chị có trong tay gần 100 triệu đồng cho mỗi chuyến hàng như vậy “Làm ăn có lãi, tôi muốn mua ô tô để đi lại. Các mặt hàng. “Lo sợ bị mất trộm, người phụ nữ buộc tiền từ đầu đến chân, mặc áo mưa che kín mặt nên bắt xe buýt đến bãi xe Lambien ở Hà Nội để mua xe, thay vì vào thẳng vấn đề, bà ta yêu cầu dọn bãi xe để tìm. Người chủ xe không thể bán xe cả ngày mà chỉ vào một chiếc xe tải hiện đại 2 tấn và nói: “Em thật là ngu ngốc. Bạn có tiền và phải bán chiếc xe này với giá gốc 78 triệu USD. “Cô ta liền cởi áo mưa đi, chồng cô ta hết 78 triệu đồng thì chắc chắn sẽ có sự nghiệp.” Người đàn ông đanh đá rồi quay lại nhà bà Tumei thuê tài xế. Cô ấy nhặt rau và lợn từ khắp làng mỗi ngày và đánh bại Langsong. Để hợp tác trong hành trình trở về, cô ấy đã mua sắt vụn và vận chuyển đến thành phố Haiyang ở Beining để bán. Cô ấy cũng có thể tự học với những người bạn Trung Quốc Giao tiếp lưu loát .—— Ông Đoàn Văn Hậu, 59 tuổi, Phòng An ninh Doanh nghiệp cho biết: “Trước đây, tôi muốn trao đổi hàng hóa với Trung Quốc, chị Thủy muốn đi theo tôi. Tôi đã thuộc con đường này ba lần rồi, rồi lại đi một mình. “- Nhân tiện, cô ấy biết có nhà máy sử dụng rác thải nhựa để làm bình phun thuốc trừ sâu, nên về nhà nói: Cha nuôi của cô ấy:” Con muốn làm công ty biến rác thành tiền như thế này. “Người thợ” này phải chăm chỉ và quan sát nhiều nhất có thể. Cô ấy còn học tách rác và làm hạt nhựa. Ba năm sau, khi đã làm chủ công nghệ khá thành thạo, cô ấy quay trở lại Haiyang Để tìm hiểu thêm về mô hình nhà máy, hãy thiết kế lại mô hình và mời công nhân đến làm. Nhà máy đầu tiên được thành lập ở vùng đầm lầy, một gia đình bốn người phụ nữ gom cua, bắt ốc làm thực phẩm. Những người phụ nữ chân trần lo liệu toàn bộ công ty Việc lớn, việc nhỏ, con cái đều có việc riêng Ảnh: Phạm Nga

Năm 2000, bà Thủy thành lập công ty phun thuốc trừ sâu do chồng bà Thủy làm giám đốc, nhưng chỉ hai năm sau, hai người ly hôn. Tranh chấp sau khi ly hôn khiến người phụ nữ này có nguy cơ mất trắng tài sản, uất ức, đêm 30 Tết, chị viết thư tuyệt mệnh rồi lên tầng 2 định nhảy xuống tự tử thì đến chạng vạng, một cơn gió mạnh ập đến khiến anh này tử vong. Khuôn mặt rưng rưng đó Bà b: “Có chết cũng mất tất cả”Cô tỉnh táo và nói: “Tôi hứa rằng tôi sẽ có một sự nghiệp vẻ vang để trả thù cho những đau khổ của cuộc đời mình”. Cha mẹ nuôi đề nghị đưa con về sống với đứa con hoang đàng, bà Thôi gạt nước mắt: “Con ngã thì đứng đó”. -Các tuyến tránh các tỉnh thương mại. Chàng thanh niên 48 tuổi này đã tích lũy được 4 năm kinh nghiệm và tiếp tục điều hành một công ty kinh doanh vận tải và xuất khẩu nông sản. Nhà máy được xây dựng trên diện tích 13.000m2, nằm trên quốc lộ 1A (Lạng Giang-Bắc Giang), với 3 nhà xưởng và hơn 30 công nhân. Nhận thấy đây là ngành đặc thù khó đối với phụ nữ, nhưng “nếu thành công là thắng lợi lớn”, chị quyết định lấn sân sang địa phương.

Bà Tuyi đã tính toán trong quá trình mở cửa và hội nhập rằng nó sẽ không thể cạnh tranh nếu không có công nghệ. Nó đã chọn thành lập liên doanh với các công ty trong và ngoài nước như Hàn Quốc và Trung Quốc để chuyển giao công nghệ và máy móc.

Ngoài việc xuất khẩu nông sản sang Trung Quốc, Đài Loan và Hồng Kông và sản xuất bình phun thuốc trừ sâu, công ty của họ còn sản xuất các phụ kiện điện thoại di động khác nhau với các đối tác Hàn Quốc.

“Tôi nói với nhân viên của mình rằng điều quan trọng nhất là dù đối tác nào hay chính phủ nào đúng hay sai thì cũng phải lịch sự. Hết hàng, đến cả túi cũng phải chấp nhận giá thị trường”, cô nói. -Mọi thứ cô ấy xứng đáng, cô ấy quên ăn vài lần và ở lại đến 2 giờ sáng. Từ trước đến nay, giám đốc luôn xuống xưởng làm việc với công nhân. Trẻ và già là những tờ giấy trắng với mực đen trong suốt. Con gà của nhà hàng xóm bị lạc, khi cô ấy quay lại, cô ấy yêu cầu viết một mã thông báo hứa giao hàng-nhận hàng. Con trai mắc lỗi cũng nên viết lời nhận xét về người lao động.

Con gái nuôi của chị Thủy, chị Hồng Liên, 36 tuổi, cho biết: “Khi chết chị vẫn đeo khẩu trang và nhờ phối hợp công việc. Trong danh bạ có nhiều số trên 13 nhưng chị muốn tìm ai. Bạn có thể vào trang chính xác. Cô ấy chưa học hết lớp 3 nhưng đã sử dụng thành công Excel, Word và các phần mềm văn phòng khác. Giám sát “.—— Sau hai năm hoạt động, lợi nhuận của công ty đã giúp cô Thủy có Tiền đã đến xây dựng 25 căn nhà đại đoàn kết, tặng hàng trăm nồi cơm, chăn màn cho người nghèo tại 4 xã thị trấn của huyện Lạng Giang.

Quyết tâm dâng hiến tất cả của cải cho mình khi nhắm mắt xuôi tay Chị Thủy đã tâm huyết với công việc: “Công việc là niềm vui trong cuộc sống.” Nhiếp ảnh: Phạm Nga .– – Từ năm 2008 đến năm 2018, chị thành lập trường mầm non để nhận nuôi dưỡng gần 50 trẻ em nghèo, phụ nữ neo đơn … Vì trước đây chị coi trẻ con nên hiện cơ sở do chị làm chủ đã tạo ra hơn 300 công nhân. Cơ hội việc làm, mức lương trung bình 5 – 7 triệu đồng / tháng.

Dịch Covid-19 bùng phát, xem ti vi, bộ đội nằm chòi ngủ, nằm lăn ra đất, bà con quyên góp 50 tấn gạo, Bắc Giang, Ninh Bình cho mấy điểm cách ly ở tỉnh Lạng San.

Cách đây 5 năm, “Giám đốc chân đất” là bệnh viện bệnh tim chết người nhất Hà Nội. Cô không muốn làm phiền các con mình nên đã thuê người chăm sóc. Cô viết di chúc trên giường bệnh. Toàn bộ tài sản sẽ được làm từ thiện. Khi nhắm mắt xuôi tay, bà hy vọng được hỏa táng và ném tro xuống sông.

“Ta không cần cống nạp cát bụi người chết, không cần chôn cất hay thờ cúng. Nàng nói, đổi ý đi.”

CATEGORIES