Con gái rửa bát giành học bổng 1 tỷ đồng

Vào những ngày lạnh giá ở miền Bắc, trong căn phòng nhỏ mà lũ trẻ cho Fan Jiang, Hong En và Ruan mượn, Ruan Xian luôn say sưa đọc sách, dù đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng. Vào buổi học tiếng Anh, một phần buổi tối, Oanh kể: “Khi tôi làm việc trong một nhà hàng, cô gái 18 tuổi này chỉ đi học vào buổi tối”. “Tôi đã thức cả đêm kể từ khi mẹ tôi nhập viện cách đây một năm.” — -Nguyễn Thị Oanh là sinh viên duy nhất đạt học bổng BUV trị giá 1 tỷ đồng cho hệ chính quy 3 năm và học tiếng Anh 1 năm Ảnh: Hải Hiền .—— Oanh’s mother-madam. Nguyễn Thị Vinh nằm viện 3 tháng vì đau nhức xương, không đi lại được, trong gia đình nghèo này có một cụ bà 96 tuổi nằm liệt giường và một thanh niên mù không tự lo được. 12. Phải đi xin rửa bát thuê, tốn tiền lo viện phí, mua đồ ăn cho cả nhà.

Sáng đi học, trưa về nấu cơm ở nhà, tắm rửa cho ông bà ngoại tàn tật, tối đi làm, chăm mẹ ở bệnh viện. Mấy hôm nay về nhà rất muộn, cô chỉ ăn bát cơm nguội và học đến 2-3 giờ sáng. Có khi đang đêm, Oanh nghe bà nội kêu đau, đặt bút xuống, trang vở nhòe nhoẹt. “Giáo dục là vũ khí lợi hại nhất để thay đổi thế giới.” Nhìn khẩu hiệu ở góc sáng nhất của bàn học, cô lau nước mắt và tiếp tục cầm bút.

Oanh đạt điểm rất cao trong kỳ thi tốt nghiệp cấp 3. Cô ấy đã tự viết luận văn ở trường. “Em tin rằng cuộc sống khó khăn là vậy, biết tin tưởng và nỗ lực thì không gì là không thể. Giá trị của mỗi người đều do chính mình tạo ra”, phần luận văn.

Tháng 7/2020, Oanh là sinh viên duy nhất nhận được học bổng “Trái tim Sư Tử”, đã học 3 năm tại trường và 1 năm học tiếng Anh, trị giá 1 tỷ đồng. – “Leo luôn tin tưởng vào vương quốc của chính mình với sự uy nghiêm, sức mạnh và hạnh phúc. Aoun xứng đáng có được hạnh phúc này”, bà Wu Tidong, người sáng lập Quỹ Thurst Wan, người đang trao học bổng cho biết. Để nhận xét về cô gái này.

18 năm trước, Oanh sinh ra ở một vùng quê nghèo ở thôn Phú Thành, xã Hưng Thành, huyện Hưng Thành, Nghệ An. Khi đó, cô bé chỉ nặng 900 gam, bác sĩ cho biết khó nuôi, gia đình phải “lo hậu sự”.

Bà Vinh bưng hai bát cơm và mớ rau, tự lo cho 4 miếng ăn. Bé gái năm nay bao nhiêu tuổi, thuộc diện gia đình khó khăn? Ngoài ba chiếc giường trên chân dài ra thì căn nhà không có giá trị gì. Mỗi khi nghe tiếng sấm báo trời sắp mưa, mẹ con Oanh lại chạy vào lấy cả xô vào nhà để dưới mái tôn sơ hở. Vào mùa bão, mỗi cửa nhà đều được buộc chặt bằng dây để tránh gió lùa vào nhà làm tốc ngói.

Chị Vinh dậy từ 3 giờ sáng hàng ngày, ra đồng hái rau cho kịp giờ. Đối với phiên chợ sớm. Để nuôi con nhỏ của gia đình và hai cụ già tàn tật, chị chỉ dám ngủ 3 đến 4 tiếng mỗi ngày. Có lần Oanh phải nhập viện vì sốt virus, mẹ phải cắt phăng mái tóc dài đi bán để lo tiền viện phí. Từ nhỏ cô đã biết công việc vất vả của mẹ nên cô đã biết nhổ cỏ, trồng rau, trồng lúa. Những ngày nhà không dùng hết, Oanh sẽ cùng mẹ đi bắt ếch cả đêm, hôm sau đi chợ kiếm hàng chục con ếch. Ở huyện Hưng Nguyên, Nghệ An, các bà mẹ và thanh niên bị mù. 18 năm qua, gia đình này thuộc diện hộ nghèo của thành phố. Ảnh: Vai trò nhà cung cấp.

Tóc bà Vinh bạc trắng năm 50 tuổi. Có lần, bạn bè chê bai: “Nhà như túp lều tranh, mẹ già như bà nội”, Oanh cứ khóc khi đi học về. Người mẹ ôm chầm lấy con gái, người mẹ nghẹn ngào nói: “Có thể mẹ không cho con cuộc sống vật chất như bao người khác nhưng mẹ luôn dành cho con tình yêu thương trọn vẹn nhất”

Dù nhà rất nghèo nhưng ba bữa cơm nhà là quan trọng. Hai cụ bà Vinh ngày nào cũng trổ tài nấu nướng với thịt cá. Giờ đây, gia đình luôn rộn rã tiếng cười, tiếng khóc của đứa bé gái hay những câu đùa vui trên con đường bán rau, đồng áng của những bà mẹ đơn thân. Oanh cho biết: “Em luôn cảm thấy mình may mắn hơn nhiều người vì còn được gia đình yêu thương”

Không có tiền dạy kèm, cô gái này thường cho các bạn mượn thêm sách để tham khảo. Vì không có điều kiện học ban ngày nên Oanh chuyển sang học buổi tối. Trong suốt mười hai năm trung học, năm nào cô cũng là học sinh giỏi. Học sinh đạt giải Nhì, Ba học sinh giỏi cấp khu vực môn tiếng Anh và môn văn khối 4, 8. Cô Phạm Quỳnh Lôi, giáo viên chính thức của trường THPT Oanh, cho biết: “Ẩn sau thân hình khắc khổ,Nghị lực của Oanh khiến ai cũng phải ghen tị. – Mẹ đã dạy anh biết yêu thương, Oanh luôn chia sẻ tình cảm của mình với những người khó khăn trên đường phố. Ngay cả khi người hàng xóm nói “Nếu bạn bị ngã, hãy cảm thấy không hài lòng” hoặc buổi họp mặt từ thiện yến mạch tổ chức trong bệnh viện, chiếc xe đạp vẫn có thể được đưa về nhà. Ước mơ mở viện dưỡng lão miễn phí cho người già neo đơn: “Nhìn bà ngoại và các bạn nhỏ được mẹ chăm sóc, em mong sẽ làm được điều này trong tương lai”

Oanh Thị Dung-Khát Vọng do chị Vũ tổ chức Người sáng lập-Đã nhận học bổng BUV. Cô Deng là một người đặc biệt với Oanh, người đã vượt qua nhiếp ảnh bằng tình yêu, sự quan tâm và lòng dũng cảm dành cho cô. Cô bé nhớ lại trải nghiệm của mình lúc đó: “Đau như dao cứa vào tim” Lúc này, Oanh dự định sẽ làm lễ xuất gia cho em và xin vào làm công nhân để đỡ đần mẹ. Khi đó, được sự giúp đỡ của Quỹ Vọng cổ, chị biết đến học bổng “Trái tim sư tử”. Sau khi nhận điểm của con gái, bà Vinh nắm chặt tay Gọi Ý trên bàn thờ mẹ vừa khuất núi: “Oanh có thể học tiếp được không mẹ”. Nói xong cô ấy đã khóc.

Một ngày đầu đông Hongyan gió mùa lành lạnh, người mẹ thương con không đủ ấm, O’an gọi điện hỏi thăm. Kết thúc cuộc trò chuyện, người mẹ nói: “Con không sao, con cố gắng học hành.” Hôm sau, hàng xóm gần nhà thông báo chị Rồng vừa bị ngã, nhưng chị vẫn chống gậy ra đồng, hái rau, trông người mù ở nhà. Chú. Oanh nghe xong, hít một hơi thật sâu rồi lấy một tờ giấy nhỏ viết lên đó. Sau đó, cô ấy dán tờ giấy lên góc phòng làm việc với nội dung: “Mẹ ơi, con sẽ học hành chăm chỉ và là chỗ dựa vững chắc cho mẹ.”

Hai Xian

CATEGORIES