Anh ấy bán rau “ sang trọng ”

4 giờ chiều, sau giờ làm việc, hàng nghìn công nhân từ Khu công nghiệp Bihe 1, huyện An Bình, thị xã Thừa Hà đổ ra đường. Trên đường về khách sạn, nhiều người tranh thủ ghé vào quầy mua rau, nhưng đông khách nhất vẫn là quầy rau Mr. Fan Hongmin’s, địa chỉ 37 ans-one với “nội dung pho mát”. “Thích” đừng đeo khẩu trang đắt gấp đôi. “Hoặc” đeo mặt nạ thông mũi không có rau mùi. “

Mặc dù có biển quảng cáo nhưng khi thấy du khách bỏ quên khẩu trang, ông Minh liền nhắc nhở:” Hai lần không được lấy khẩu trang cho tôi “, rồi lấy khẩu trang y tế từ thùng hàng bên cạnh ra. Phức tạp, trước Sài Gòn, người dân bị xử phạt hành chính không đeo khẩu trang ra đường, nhiều khách không kịp nhắc nhở mọi người nên nhanh chóng rời khỏi ban giám đốc, nhìn sơ qua là biết. – Anh Minh khoe .—— Anh Anh Minh (áo xanh, bên trái) nhắc nhở khách hàng đeo khẩu trang tại quầy rau Ảnh: Diệp Phan.

Nhắc nhở các bà nội trợ có tâm lý mua hàng rất hài hước. Hầu hết khách hàng đến thăm anh Minh đều đeo khẩu trang nghiêm túc, “Đừng Mở mũi. “.

Bà Nguyễn Thị Hải, 66 tuổi, ngụ tại huyện An Bình, cho biết:” Tôi thích mua sắm ở đây vì thích tính cách của anh Minh. Tôi chỉ la hét ầm ĩ chứ thực ra nghiêm túc lắm. Từ chối mang mặt nạ, nguyên liệu để nhắc nhở anh tỏ thái độ, anh nói dễ không bán. “

Ở khu chợ công nhân này có hơn chục sạp rau, nhưng nhà anh Min luôn hấp dẫn không chỉ vì ông chủ, mà còn vì thường có kế hoạch phát rau miễn phí cho công nhân và sinh viên. Vào ngày 10/8, Đang trên đường đi chợ đầu mối lấy hàng, anh chủ sạp trẻ thấy thanh long và chanh rất rẻ nên quyết định mua về phân phát miễn phí cho công nhân .—— Xong việc, khách ghé sạp của anh Minh rất đông. Mua hàng, có người được hàng miễn phí, có người mua thêm bí đỏ, khoai tây ký, cũng có người đến chỉ để tìm đồ miễn phí, sau gần một tiếng đồng hồ, hai phân chanh và bốn lít thanh long đã biến mất. Còn anh bán rau không nhiều. -Pham Hồng Minh quê ở huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai, cô bán rau. Mười một tuổi, khi còn là sinh viên, anh học ngành cơ khí ở một trường trung cấp. “Cuối tháng, Khi tôi đói, anh chàng trong phòng thỉnh thoảng ăn mì gói và nói: ‘Tôi muốn mọi người nấu một bó rau muống. Mì đó “, một nhóm bạn sau đó cho biết. Nam thanh niên cho biết điều kiện là để nuôi học sinh nghèo. Vì kinh tế gia đình ổn định vào năm 2014, anh đã khởi xướng kế hoạch phát rau quả miễn phí cho công nhân và sinh viên. Mỗi ngày đều có rau. Chủ cửa hàng phải dậy từ 3 giờ sáng đi chợ đầu mối lấy hàng về bán, hễ thấy đồ rẻ, đẹp là mua thêm vài tạ, giá thành khoảng vài trăm nghìn đến một trăm. Mười nghìn đồng. Một buổi trưa có công nhân làm 3 ca, anh thường cố gắng chia đều số lượng rau và rau cho “sòng phẳng”.

“Mỗi tuần có 5-6 ngày phân phối, nhưng Chỉ định 1-2 lần một tuần. Hàng tuần, dựa trên giá thị trường bán buôn, tôi không đảm bảo ngày chính xác. Sản phẩm vừa rẻ vừa đẹp, mình chỉ mua tạ nên giúp được nhiều người. Tại quầy rau của anh Minh, thường có nhiều người đến lấy hàng hơn là mua đồ. Ảnh: Diệp Phan .

Buổi sáng, sau khi nhận hàng về, anh Minh rủ vợ rẽ vào chợ rau ở Khu công nghiệp Biên Hòa 1 vào đầu giờ chiều. “Chỗ bà xã bán rau, người ta có điều kiện hơn thì không cho”. Tôi chủ yếu bán rau ở đây, trừ gần hết chi phí, hôm mưa to thì tôi chỉ mua được rau “, anh Min nói. Chị S. Lan Anh, 40 tuổi, công nhân May 1, KCN Biên Hòa, chia sẻ: “Hầu như ngày nào bác Minh cũng cho công nhân rau. Ngày đó anh sẽ cho anh tất cả những thứ anh cho gia đình, và chỉ tiêu tiền cá thịt nên trả một ít. “

Anh Minh được phát miễn phí, lại dễ dãi nên một số người lợi dụng lúc đông khách cố tình nhận thêm tiền. Biết là lao động, thu nhập cũng rất hạn hẹp nên chủ vườn chợ. Tôi hiếm khi đổ lỗi cho họ.

“Một người phụ nữ đến cảm ơn tôi vào năm ngoái và nói: Hãy cứu lấy rau của cô ấy. Tôi rất vui khi biết tin mình có xe đạp.

CATEGORIES