Khi “ con nghiện ” quay đầu lại

Vào cuối những năm 2000, tại một cộng đồng nhỏ ở quận Lianzhao, Đà Nẵng, khi thấy một thanh niên tên Phương đi ra, người hàng xóm đã quay đầu tránh anh ta. Không ai muốn nói chuyện với bạn hoặc xây dựng mối quan hệ với bạn – một đứa trẻ chưa học hết lớp 12 đã nghiện rượu, thuốc lá và ma túy và chửi thề khi mở miệng. – Đó là tôi của nhiều năm trước. Lúc đó, tôi không nghĩ đây là phần quan trọng nhất của mỗi người mà chỉ muốn tự tin hơn, được tôn trọng hơn, và có bản lĩnh hơn “, Lê Thân Như Phương bắt đầu câu chuyện cuộc đời của chính mình. Thân Như Phương từ rất sớm Lúc đó, anh nghiện thuốc lá, rượu chè rồi sa vào con đường bạo lực, ma túy, làm lại cuộc đời, anh thường chia sẻ những câu chuyện của mình để khôi phục thân thiện với những người nghiện ma túy. Ảnh: vai trò cung cấp.

Trong hư hỏng Đằng sau đứa trẻ còn ẩn chứa một gia đình không trọn vẹn, từ nhỏ Phương đã không có được tình yêu thương của cha, thường xuyên đi chơi và chỉ về nhà khi say xỉn rồi mắng chửi vợ con. “Tôi còn nhớ khi đến nhà một người bạn. Khi đang chơi, khi nhìn thấy bố và bố cười đùa như hai người bạn thân, tôi chợt nhận ra trong đời mình chưa bao giờ có một người bố như vậy. Nhìn thấy họ, tôi đã khóc trong lòng. “Phương kể.

Vì tính thù hận, để che giấu lòng tự trọng, thiếu thốn, càng lên cao, cô càng thoải mái và tổn thương. Anh bắt đầu uống rượu từ năm lớp 7, khi lớn hơn một chút thì anh kết. Dùng thuốc lắc Tuổi trẻ ngỗ ngược, trong câu “anh chịu, em bỏ”, “quan tâm làm gì? “Nói,… tội lâu.” Nhưng khi lâm trận phải nhập viện hoặc bị công an bắt, bạn bè ai cũng chạy theo, chỉ còn mẹ già phải về chăm sóc. Mẹ của Phương, bà Như Lan, cả đời giúp chồng con xóa đói giảm nghèo. Bà cố gắng xây dựng một xưởng may nhỏ với hàng chục công nhân, nhưng mọi việc bà làm, con trai bà đều phá hủy. Tôi không thể kể cho con nghe bao nhiêu lần người mẹ phải khóc lóc van xin.

Đến năm lớp 12 chưa kịp học xong thì cãi nhau, bị thương ở đầu và lưng. Sau khi trốn khỏi nhà, anh ta bất tỉnh trước cửa với tiếng la hét của mẹ.

Khi Phương bị cắt chỉ, bác sĩ nói phải nằm điều trị 3-6 tháng. Nhưng chỉ mười ngày sau, đầu quấn đầy băng, Phương vẫn bỏ nhà đi nhậu với chúng bạn. Bà Lan đuổi theo, quỳ xuống van xin: “Con ơi, mẹ đau lắm, con ở nhà cho mẹ đỡ nhé.” Đứa trẻ điên tiết đuổi mẹ đi. Được biết đến như một đám đông. Ảnh: do nhân vật cung cấp.

Sau đó, Phương tiếp tục sa vào ma túy. Đêm không thấy con về là đêm mẹ lang thang ngoài ngõ. Vài ngày sau, anh trở về lúc 2 giờ, đèn vẫn sáng, mẹ anh vẫn đợi. Đã có lúc đứa trẻ thấy thương mẹ và muốn trở lại làm người tốt nhưng không biết phải làm sao. Cách đây không lâu, anh đã đánh mất mình trong sự cám dỗ của phút sau.

Cuối năm 2009, Phương bị khởi tố về tội ma tuý và cố ý gây thương tích. Cả hai bên đều đứng trước vành móng ngựa, sau lưng người mẹ nghiêm khắc là những đồng đội chịu án tù, trước bản án sắp giáng xuống trước mặt mình, lúc đó thanh niên này thực sự sợ hãi. — May mắn thay, phiên tòa năm đó đã bị hủy bỏ. Nếu bạn không nắm bắt cơ hội này, phiên tòa của anh ta sẽ kết thúc với một người bạn, hoặc vào tù hoặc đến nghĩa trang. Trong thâm tâm, Phương cũng đã kiệt quệ vì làm chuyện xấu năm xưa. “Tôi sợ đi lại, tôi lo lắng về tất cả mọi thứ, nhìn thấy cảnh sát tách tôi ra. Khi không có rượu hoặc ma túy, tôi không thể ngủ được”, anh ta thú nhận. Đồng ý theo mẹ vào trung tâm phục hồi chức năng. Tại đây, anh giữ liên lạc với những người từng nghiện ma túy lâu năm nhưng ngày nay đều thay đổi, họ ăn nói rất ngoan, gia đình hạnh phúc, công việc ổn định, làm nhiều việc có ích. Công ty. – – Anh Hoàng Vũ, 36 tuổi – một trong những người đã giúp cô cai nghiện – cho biết lần đầu tiên cô gặp Phương trong trại. Nam thanh niên mặc áo sơ mi trắng, quần âu tối màu. “Thường ngày, anh ấy là người thanh cao và vô tư. Nhưng hôm sau trông anh ấy như cục đất. Tôi biết đó là Phương đang tìm cách đổi đời”, Vũ nhớ lại. Tâm, nghiện thuốc lá, thèm nhậu, Phương nghiện ma tuý. Suốt mấy ngày liền, anh bị choáng, không nhấc được chân tay. Anh Wu và những người anh em của mình đập lưng, xoa bóp và cho Feng ăn. Khi khỏe hơn, họ kéo Phương tham gia thể thao. Hai tuần sau, cậu bé bỏ thuốc mà không văng tục hay chửi thề. hKhoảng một tháng trở lại đây, Phương không còn ma túy, rượu chè nữa.

Nhưng đây chỉ là sự thay đổi bên ngoài. Để thay đổi hoàn toàn một con người phải bắt đầu từ bên trong, tức là thay đổi suy nghĩ và hành vi của mình. Anh Vũ đưa Phương đi giúp đỡ trẻ em nghèo, khuyết tật và tình nguyện ở vùng sâu, vùng xa. Đối với một người không biết nói lời ngọt ngào, Phương bây giờ phải rèn luyện từng lời nói biết ơn và chăm sóc người khác-đối với người bình thường thì tưởng dễ, nhưng đối với người như Phương mà sống dở chết dở thì nghĩ là điều vô cùng khó. . Đôi tay của anh chỉ biết đánh đàn, còn anh hiện tập đánh đàn và học hát.

Phương (phải) đã giúp nhiều bạn khác trong đó có Bảo Khác trở thành người tốt. Giờ đây, anh Bảo đã tiếp nối những việc làm tốt của Phương. Ảnh: Nguyên Bảo.

Sáu tháng sau, Phương vào trường dạy nghề quản lý khách sạn. Ban đầu, chàng trai 21 tuổi tỏ ra ngượng ngùng trước bạn bè vì không biết đánh máy hay nói tiếng Anh. Nhiều lúc chán nản muốn về già, những lúc như thế này luôn có những người anh nhanh chóng động viên Phương. Anh nói: “Mình luôn tâm niệm nếu họ làm được thì mình cũng sẽ làm được.” Để nói tiếng Anh ngành khách sạn, Phương tự học ở trường, lướt Internet ở nhà và chăm chỉ. Biển trò chuyện với du khách. Anh nhớ lần đầu tiên anh ngồi xuống, nhưng anh không đủ can đảm để nói. Chỉ một lần chỉ đường cho khách và cảm ơn điên cuồng, Phương đã vượt rào. Kể từ đó, anh thường đi biển 3 lần mỗi tuần để giao tiếp với người lạ. Sau khi sự cố được khắc phục, kỹ năng giao tiếp tiếng Anh của Phương đã cải thiện nhanh chóng.

Cuối năm 2011, sau khi thành thạo tiếng Anh tốt, cô ấy bắt đầu tìm việc ở một số khách sạn. nhỏ. Anh tốt nghiệp năm 2012 và được nhận vào làm việc tại sảnh của một khách sạn 4 sao khá lớn.

Chưa đầy một năm sau, chàng trai trẻ quyết định nghỉ việc trong khách sạn và bắt đầu làm việc. Cán bộ dự án của các tổ chức phi chính phủ Hoa Kỳ. Anh tham gia giáo dục trẻ mồ côi và trẻ em lang thang.

“Chỉ cần nhìn những đứa trẻ không có cha mẹ, tôi sẽ thấy hình ảnh của mình, nếu không có người tốt để dạy dỗ chúng. Nếu chúng có những điều tốt đẹp và trân trọng cuộc sống của mình”, Phương nói, “Sớm muộn gì cũng có rắc rối. Điều. “- Chính từ những hoạt động này, Như Phương đã gặp được cô gái người Mỹ Elissa, yêu Đà Nẵng và rời quê hương lên đây làm việc. Là giáo viên một trường quốc tế, Phương và Elissa đã tham gia rất nhiều việc giúp đỡ trẻ em nghèo khó ở Đà Nẵng. Về phần Phương cũng giúp hàng chục người bạn cũ cai nghiện, cả nhà kiệt quệ ai cũng tránh, bố mẹ, anh chị em không chịu được

Năm 2017, Bảo tình cờ gặp Phương và bị bắt quả tang. Phương lang thang trên đường thì được anh ta đưa vào nhà hàng Sapphire, Tiền đến để thỏa mãn cơn nghiện .– “Thật bất ngờ khi bản chất tôi lại coi Phương như một con nghiện. Lừa dối, dối trá, trộm cắp nhưng Phương luôn quan tâm và coi tôi như một người bạn thân. Anh ấy luôn hỏi han cẩn thận, cung cấp đồ ăn thức uống và dành thời gian để chia sẻ những thay đổi. Cách chữa trị của anh ấy dành cho tôi “, Bảo nói.

Chính cách chữa trị này đã thôi thúc Bảo Bảo tin vào Đạo giáo. Sau đó, Bảo Bảo được đưa ra Hà Nội để phục hồi sức khỏe bằng tiền của Poon. Tính đến nay đã hai năm. Sau một thời gian dài, Bảo bỏ hẳn chiêu cũ, ngoài việc phụ giúp những người anh em có tiền sử nghiện ma túy, hiện đang làm tài xế lái xe cho một trường quốc tế, Bảo cùng vợ và con gái cũng có gia đình mới theo học trường quốc tế, còn Phương đang hoạt động tại Trung Quốc. Có cả chục nhân viên trong một công ty ngoài trời Ảnh cung cấp:

Về Lê Thân Như Phương, sau khi thay đổi, điều đầu tiên anh cầu nguyện là đừng làm mẹ mình khóc nữa. Nhưng trong cuộc hôn nhân năm 2015, điều này Đứa trẻ khiến cô không cầm được nước mắt vì nói lời cảm ơn và xin lỗi.

Khi mẹ của cô đang phiên dịch cho một tổ chức phi chính phủ, cô tiếp tục khóc khi thấy cô nói tiếng Anh trong một phòng đông người hay khi bạn thành côngSự nghiệp và hôn nhân hạnh phúc.

Khi Phương thay đổi, người cha trở nên mềm mỏng hơn và tình cảm cha con được hàn gắn. Giờ đây hai cha con đang ngồi nói cười vui vẻ như đứa trẻ mà Phương hằng mong ước. -Nhưng Phương biết rằng những giọt nước mắt của mẹ bây giờ là vì niềm hạnh phúc và tự hào về đứa con thân yêu của mình … – Phan Dương

CATEGORIES