Chuyến đi không lỗ khiến bệnh nhân thương tâm trở về quê hương

Chiều 13/8, ông Nguyễn Văn Tình, 57 tuổi, đứng dậy sau khi nhận được cuộc gọi. Anh ta vớ lấy một chai nước lớn và một ít lương khô, đặt lên băng ghế 7 chỗ của gia đình, mặc đồ bảo hộ rồi đến Bệnh viện 119 Bộ Công an của thành phố. Q. Sơn Trà. Hôm nay, anh phụ trách tiếp thu ý kiến ​​của Gia Lai và gia đình.

Kể từ khi dịch bệnh Covid-19 bùng phát tại Đà Nẵng, người đàn ông này đã điều khiển hàng chục chuyến xe đưa bệnh nhân về Quảng Nam. Quảng Ngãi, nhưng hành trình Gia Lai đêm nay là chuyến xa nhất mà anh tự nguyện cung cấp trong nửa tháng qua. Trên quãng đường dài hơn 400 km phải mất ít nhất 8 tiếng đồng hồ nên anh Ting phải nhờ một đồng nghiệp khác lái xe thay phiên nhau.

Vợ anh ấy giờ đã biết về hành trình bất ngờ của chồng trong thời gian này. Lần này, khi thấy chồng đang chuẩn bị, chị chỉ nói: “Ngày mai dù đi đường gì, hay về nhà trong ngày, xa quá, lo lắm”, anh Tình cười nói với vợ, anh nhé. Đừng lo, “Không đi thì ở lại sáng mai muốn về nhà thì nguy”

Tài xế thuộc Hạm đội Trung tâm Sorrento tham gia chuyến xe 0 đồng, chờ sáng 11/8. Vận chuyển bệnh nhân đến bệnh viện chấn thương chỉnh hình và phục hồi chức năng cách ly. Ảnh: Anh Ngọc.

Chiếc xe ô tô 7 chỗ là cần câu của gia đình anh Tình, nhưng vì Covid-19 nên phải “trùm mền”. Anh Ting thấy mọi người đều hăng hái tham gia chống đại dịch thì nói: “Tôi có xe hơi, tôi thường chạy để kiếm tiền, nhưng khi dịch thì tôi bỏ đi một nơi hoặc tôi chạy nó. Công việc hữu ích. Vì vậy, để hỗ trợ người dân trong thời điểm khó khăn này. ”Vì vậy, với sự tham gia của một số anh em vào cuối tháng 7, anh Ting đã tham gia Nhóm xe buýt miễn phí và mang thai hộ tại thị trấn… đến ngày 7/8. Bệnh viện Ngày C đã hết thời gian cách ly, hàng nghìn bệnh nhân ngoại tỉnh phải về quê trước khi xe của anh bắt đầu hoạt động. Con dốc lớn ngoằn ngoèo đi qua hàng chục trạm kiểm soát, “giấy thông hành” là giấy chứng nhận của bệnh viện, hai tài xế đã an toàn đưa bệnh nhân về nhà, trên đường đi, để tránh tiếp xúc với nhiều người và lo lắng, ông Ting mới dừng lại. Xuống đổ xăng, “Tôi đến từ khu vực dịch.” Người lái xe và bệnh nhân đang đói và đang về nhà, nhưng họ không dám đến bất kỳ nhà hàng nào.

Khoảng 8 giờ tối, xe dừng trên một con đường đất đỏ ở Gia Lai. , Vợ chồng bệnh nhân hướng dẫn một nồi cháo gà lớn được bày sẵn trên bàn. Ban đêm, những cơn gió rừng thổi qua khiến Tình run lên bần bật vì người ướt đẫm mồ hôi và vì mặc đồ bảo hộ hơn 8 tiếng đồng hồ.

Tình cho biết sau khi ăn cháo xong, bệnh nhân được đưa về Guangyi vì đói, nhưng không dám xuống xe lấy bánh mì nên hạ cửa vẫy tay chào chủ quán. Có người nhìn ra bên ngoài, mặc bộ quần áo bảo hộ màu xanh, đeo khẩu trang kín mít, chỉ cho anh ta chiếc xe ô tô biển số 43 Đà Nẵng, họ lập tức vẫy tay và nói: “Hết rồi.”

“Rõ ràng lắm, tôi Thấy mọi người bảo trong tủ có 5 – 6 ổ bánh mì, quên mang theo đồ ăn nên về nhà đói quá, chạy xe gần 100 cây số, không nhớ mình đang nghĩ gì nhưng đó là một trải nghiệm khó quên Nhớ lại, “Nhớ người lái xe Tình.

Ông Tô Vĩnh Thanh, 66 tuổi, vẫn chưa tin sẽ về nước sau gần một tháng ở Đà Nẵng. Trong quá trình điều trị, vợ ông Thanh được xuất viện vào ngày 29/7, sau đó tiếp tục đến Bệnh viện 119 để cách ly thêm 14 ngày. Gia đình. Ngoài việc phải trả các chi phí của chúng tôi, tôi đã bị ốm và khó chịu, chỉ cần chờ đợi để về nhà. Trừ món cháo gà. , Hai bác tài không chịu nhận quà của vợ chồng tôi, thậm chí còn không chịu biếu. Thành cho biết .

Đối với những người ngồi xe lăn, bị liệt, tài xế cũng nên mang đồ Fix để giúp người nhà đưa bệnh nhân ra vào xe. Ảnh: Vĩnh Phúc.

Anh Tính là thành viên của Charity Trip Group do anh Trương Vĩnh Phúc làm trưởng đoàn với gần 100 tài xế. Đội được thành lập từ ngày 28/7 để vận chuyển miễn phí bệnh nhân xuất viện và bệnh nhân hết hạn kiểm dịch từ Đà Nẵng đi các tỉnh. Thuận lợi bao gồm Quảng Nam, Quảng Ngãi, cũng như Gia Lai, Kon Tum, Quảng Bình và Hà Tĩnh. Phúc sẽ lên danh sách và tổ chức việc đi lại của các bệnh nhân cùng tỉnh. Thông thường, tài xế sẽ đưa đón tận nơi, trừ điều kiện nhà ở.Nếu m nhỏ hoặc có người nhà đón thì sẽ dừng ở đường chính. Lúc này, chuyến xe ga 16 chỗ của anh Phúc xuất phát, nhưng để đảm bảo an toàn cho cả chuyến xe, mỗi chuyến xe phải chở tối đa 10 người.

Đội ngũ làm việc trên tinh thần thiện nguyện, mọi chi phí đi lại hỗ trợ bệnh nhân do tài xế chịu, tài xế chỉ sử dụng giấy ra viện và phiếu nhập viện để đưa đón bệnh nhân. Anh Phúc cũng gây quỹ từ một mạnh thường quân, nhưng chỉ đủ gánh các anh em đi tỉnh xa.

Dù chuyến đi được thông báo là 0 đồng nhưng một số khách hàng vẫn ra về và dành một số tiền nhỏ để đặt chỗ trước khi xuống xe để cảm ơn tài xế.

“Ban đầu nhóm có gần 300 tài xế, nhưng nửa tháng chỉ còn lại trăm người. Hầu hết các chuyến xe đều do anh Phúc”, tôi đi tỉnh nên trả giá rất lớn. Tôi không thể trách các bạn, tôi chỉ mong nhóm này có thể bám trụ cho đến khi xe buýt thông hành trở lại. “Làm tài xế, thường xuyên được xuất viện về nhà phục hồi các vết thương, chấn thương xương, anh Phạm Anh Ngọc, 47 tuổi, cũng ôm bệnh nhân kể, vì các trường hợp ở đây thường phải ngồi xe lăn, liệt nửa người nên thường xuyên nằm viện. Đi lâu nên đồ đạc đầy đủ.

“Xe 7 chỗ của tôi thường chỉ chở một bệnh nhân, người nhà có đồ đạc lỉnh kỉnh. “Ngọc.-Bình thường trong chuyến gần đó, tài xế Ngọc đi 3 chuyến / ngày đưa bệnh nhân về Quảng Ngãi, hôm đó anh Ngọc chở cụ già liệt về nhà, không thấy“ trước sau gì cả ”trong nhà. Đáng, anh Ngọc móc trong túi ra 200.000 đồng còn lại đưa thêm, anh này cho biết: “Toàn ve chai, trên đường về lo xe bị hỏng. “Chủ động ngủ một mình, không liên lạc gần gũi vợ con.

Sau khi đưa bệnh nhân về quê Hà Tĩnh, tài xế Ngọc và đồng bọn đậu xe trên đường đi ngủ. Sáng hôm sau, cả hai Đang ngồi ăn sáng ở vỉa hè, 4 giờ chiều anh trở lại Đà Nẵng Ảnh: Anh Ngọc .

Chiều 11/8, anh Ngọc 47 tuổi tự nguyện chở 2 bệnh nhân trở lại Hetian ngay trong đêm. Hơn 400 km, anh về đến 2h sáng, chi phí cho chuyến đi và về này anh mất hơn 2 triệu euro, sau đó anh nhận được 500.000 đồng từ ban quản lý, nhưng Ngọc đã gửi anh lại để hỗ trợ các tài xế khác vì anh. Nghĩ rằng anh ấy vẫn có thể chăm sóc họ.

“Không ai bắt tôi phải đi xa hơn, nhưng nếu mọi người nghĩ về việc làm thế nào để bệnh nhân có thể về nhà nếu bệnh nhân không thể đi xa. Họ không có tiền để ở lại, và bệnh viện thì quá tải, “Ngọc nói.

Khi về đến nhà,” Xe buýt không có lỗ. “Một số bệnh nhân không tin mình được miễn phí nên đòi trả tiền cho tài xế nhưng Ngọc không chịu. Khi chia tay, họ đưa cho bạn một túi ngô to và một túi chuối hột khô.

” Khi chúng tôi nhận được. Khi được hỗ trợ miễn phí, chúng tôi không được vi phạm nội quy. Giả sử không rảnh thì tôi cũng không nói anh Ngọc: “Tôi rất vui khi nhìn thấy khung cảnh đại gia đình này. Chuyến đi và lời cảm ơn chân thành này khiến tôi rất vui và thấy rằng việc làm của mình thật ý nghĩa”.

CATEGORIES